Ca nhạc Việt Nam

Ca nhạc Việt Nam – một năm nhìn lại. Nếu như cách đây vài năm, giới trẻ chỉ chờ đợi những sản phẩm ca nhạc của cộng đồng người Việt tại hải ngoại như Thúy Nga Paris, Làng Vân, Mây Production, … thì tình hình hiện nay đã khác. Kể từ khi “Làn sóng xanh” của Đài tiếng nói nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh ra đời, nhạc Việt Nam được sáng tác trình bày bởi những ca sĩ – nhạc sĩ trong nước đã thực sự làm một cuộc đổi ngôi. Đã qua rồi cái thời ra rả từ ngoài ra phố những tiếng hạt của Elvis Phương, Don Hồ, Nguyễn Hưng, Như Quỳnh, … mà thay vào đó là Hồng Nhung, Phương Thanh, Lam Trường… với những ca khúc của các nhạc sĩ tên tuổi trong nước như Trịnh Công Sơn, Phú Quang, Dương Thụ; và ngay cả những người viết nhạc còn rất trẻ như Việt Anh, Đức Trí, Võ Thiên Thanh. Khán giả đã không còn phải nghe “Trái tim ngục tù”, “Đừng xa em đêm nay” hay “Dĩ vãng” trên những sân khấu ca nhạc trong nước và ngược lại, “Mê khúc”, “Em ơi Hà Nội phố”, “Bên em là biển rộng”… được các ca sĩ hải ngoại chọn hát rất nhiều. Từ chỗ “hướng ngoại” ca nhạc Việt Nam đã trở thành tâm điểm để ca nhạc hải ngoại “hướng nội”.
Trong năm 2000 này, rất nhiều chương trình ca nhạc lớn nhỏ đã được tổ chức khắp đất nước. Từ thành phố Hồ Chí Minh đến Hà Nội, từ những nhà hát lớn đến những sân bãi tạm bợ ở vùng xa, những ca sĩ Việt Nam đã khẳng định được vị trí của mình trong lòng công chúng mộ điệu. Và trong đó, không nơi nào khác, thành phố Hồ Chí Minh là trung tâm cả nước với những chương trình hoành tráng được đầu tư nhiều tốn kém cả về tiền bạc lẫn công sức. Có thể kể ra đây những “Làn sóng xanh 2000”, “Sắc màu đêm Sài Gòn”, “Ấn tượng Sài Gòn 4”… mà nổi trội hơn cả là “Duyên dáng Việt Nam 9”. Có thể nói, với uy tín của mình “Duyên dáng Việt Nam đã nghiễm nhiên trở thành một chương trình mẫu mực trong công nghệ tổ chức biểu diễn hiện nay, phần lớn các ca khúc được sử dụng là những sáng tác trong nước và được khán giả, nhất là giới trẻ đón nhận một cách nồng nhiệt…
Song song với việc biểu diễn sân khấu, thị trường băng đĩa nhạc cũng sôi động không kém. Đã có rất nhiều lời kêu cứu từ các nhà sản xuất về việc in sang băng đĩa lậu, nhưng suy nghĩ cho cùng, đây vẫn là thời kỳ hoàng kim nhất của công nghệ ghi âm Việt Nam. Tuy chỉ cần 10.000 đồng là có được một đĩa CD chép lậu với hàng chục bài hát thịnh hành, nhưng khán giả vẫn bỏ ra một số tiền lớn hơn gấp nhiều lần để mua những chương trình CD chính hiệu của các hãng băng đĩa trong nước bởi chất lượng âm thanh cao, bao bì in ấn đẹp ấn tượng hơn.
Nâng cao chất lượng của du lịch
Nâng cao chất lượng, hiệu quả lao động khẳng định vị thế của du lịch trong thế kỷ mới. Việt Nam là một nước giàu tài nguyên du lịch. Lịch sử hàng ngàn năm văn hiến đã hình thành nên một nền văn hóa truyền thống mang đậm bản sắc dân tộc. Bên cạnh đó những phong cảnh thiên nhiên còn đậm nét hoang sơ cũng tạo nên sức thu hút lớn đối với du lịch trong và ngoài nước. Đặc biệt các địa danh Hạ Long, Huế, Mỹ Sơn, Hội An đã được UNESCO công nhận là Di sản thiên nhiên và văn hóa thế giới, càng làm tăng thêm sức hấp dẫn của Du lịch Việt Nam.
Để phát huy thế mạnh các tiềm năng du lịch nước ta, Đảng và Nhà nước đã có nhiều chủ trương chính sách quan tâm sâu sắc. Các nghị quyết đại hội đảng toàn quốc lần thứ 7, 8 đã xác định du lịch là ngành kinh tế quan trọng của đất nước. Tháng 11 năm 1998 thông báo kết luận của Bộ chính trị về phát triển du lịch trong tình hình mới đã mở ra một bước ngoặt quan trọng cho du lịch. Pháp lệnh du lịch được ban hành, Ban chỉ đạo Nhà nước về Du lịch được thành lập, Chương trình hành động quốc gia về du lịch và các sự kiện du lịch năm 2000 được thông qua và triển khai. Dưới sự chỉ đạo của Đảng và Chính phủ, với việc triển khai hiệu quả các chủ trương chính sách vừa nêu, trong những năm qua Du lịch Việt Nam đã đạt được nhiều kết quả to lớn. Lượng khách quốc tế từ 250.000 lượt người năm 1990 đã tăng lên 1 triệu năm 1994 và vượt mức trước kế hoạch 2 triệu lượt khách trong năm 2000. Lượng khách nội địa cũng tăng nhanh từ 1.5 triệu lượt người năm 1990, đến năm 1999 đạt 10.4 triệu và trên 11 triệu người năm 2000. Thu nhập xã hội từ du lịch mỗi năm hiện đạt trên 15.000 tỷ đồng. Du lịch đã thu hút 200.000 lao động trực tiếp và hàng vạn lao động gián tiếp. Với lịch sử 40 năm phát triển của mình. Du lịch Việt Nam ngày càng đạt được tốc độ tăng trưởng nhanh và ổn định, khẳng định vị thế quan trọng trong cơ cấu nền kinh tế quốc dân. Hoạt động du lịch đã thu hút được sự chú ý của toàn xã hội. Thông qua công tác chỉ đạo của Ban chỉ đạo Nhà nước về Du lịch và 32 Ban Chỉ đạo địa phương các tỉnh, thành phố cũng như với nhiều hoạt động quan tâm cụ thể khác, ý thức của các cấp, các ngành, và cộng đồng dân cư về lợi ích nhiều mặt của Du lịch đã ngày càng rõ nét hơn. Trên trường quốc tế cả hình ảnh của Du lịch nói riêng được nâng lên một tầm cao mới khẳng định Việt Nam là một điểm đến hấp dẫn của thiên nhiên kỷ mới.
Trương Hoàng Phú – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL – Hà Nội – Số 55 (191) – Năm 2001

Tổ chức lớp bồi dưỡng nghiệp vụ quản lý du lịch – khách sạn

Sở Thương mại – Du lịch Thái Nguyên vừa mở lớp bồi dưỡng nghiệp vụ quản lý Du lịch – Khách sạn cho các cán bộ quản lý nhà nước về du lịch, cán bộ quản lý các doanh nghiệp du lịch khách sạn, các nhà khách, nhà nghỉ thuộc các thành phần kinh tế trên địa bàn, Đồng chí Nguyễn Phú Đức – Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Du lịch đã tới dự.
Lớp học kéo dài trong 2 tuần, có 50 học viên tham dự. Chương trình bồi dưỡng gồm nhiều nội dung: Marketing trong kinh doanh khách sạn; tâm lý khách du lịch, nghệ thuật giao tiếp, ứng xử trong kinh doanh khách sạn; qui chế quản lý lữ hành nội địa và quốc tế; tổ chức lao động và hướng bồi dưỡng nghiệp vụ chuyên môn cho cán bộ nhân viên trong khách sạn. Các học viên cũng sẽ được nghe về tình hình phát triển du lịch trên thế giới, ở Việt Nam và chiến lược phát triển du lịch trong nước và ở tỉnh.
Kết thúc đợt học, các học viên sẽ được cấp chứng chỉ.
Cảnh giác khi đi mua thực phẩm
Tính từ năm 1997 – 2000, toàn quốc có 1.391 vụ ngộ độc thực phẩm với 25.509 người mắc bệnh, trong đó 217 người chết. Đặc biệt có tới 4.287.180 người mắc các bệnh (chủ yếu qua đường ăn uống) như: tả, lỵ, thương hàn, tiêu chảy. Nguyên nhân chính gây ra tình trạng trên là do việc sử dụng các loại hóa chất: hàn the, chất tạo màu, phoocmôn… một cách bừa bãi. Nhưng hiện nay trên thị trường còn có nhiều hình thức vi phạm vệ sinh an toàn thực phẩm mà người tiêu dùng cũng như các nhà chức trách ít biết đến để tìm biện pháp ngăn chặn và phòng ngừa.
Dưa đỏ… đỏ vì giấy hương!
Vào mùa hè, dưa hấu là loại hoa quả được nhiều người ưa thích. Nhưng khi mua (đặc biệt của những người bán hàng rong) bạn phải thận trọng bởi chưa chắc dưa đỏ là ngon. Tôi đã tận mắt chứng kiến nhiều anh chị xe thổ chui vào ngõ hẻm dùng bao hương đỏ xát vào bề mặt quả dưa đã được bổ ra để tạo màu. Đồng thời qua điều tra được biết, họ còn dùng nước đường hóa học vẩy vào để dưa được ngọt hơn. Vì thế tốt nhất là mua cả quả, nếu không yêu cầu người bán hàng phải bổ dưa ngay trước mặt mình.
Thịt, cá ôi “tươi” bởi tiết!
Ngoài việc dùng hàn the hay phoocmôn để bảo quản cá, thịt, những nhà buôn (nhất là buôn bán nhỏ) còn dùng hình thức làm tươi khác: dùng tiết lợn, tiết cá chà lên số cá, thịt, tim gan bán ế hôm trước để lừa khách hàng.
Chúng tôi xin được đưa ra một số thông tin về những “chiêu lừa” để bạn đọc cảnh giác khi đi mua thực phẩm, hoa quả. Trước khi chờ sự can thiệp của các cơ quan chức năng, chúng ta hãy tự bảo vệ sức khỏe của chính mình.
Đầu năm 2002 khởi công xây dựng đường hầm qua sông sài gòn
Cuối tháng 3/2001, Ủy ban nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh đã họp với các cơ quan chức năng bàn việc đền bù, giải tỏa và tái định cư các hộ dân ở 3 quận: 1, 5 và 6, chuẩn bị đến năm 2002 sẽ khởi công xây dựng công trình đại lộ Đông – Tây và đường hầm xuyên qua Thủ Thiêm (có đoạn chạy ngầm dưới sông Sài Gòn). Công trình có tổng chiều dài 21,8km, đi qua 6 quận, với tổng số vốn đầu tư 8.000 tỷ đồng. Đây là công trình đường ngầm đầu tiên và lớn nhất nước ta dành cho đô thị, được xây dựng theo tiêu chuẩn hiện đại. Việc thiết kế, tư vấn sẽ do công ty nước ngoài đảm nhiệm thông qua đấu thầu.
Thái Hoàng – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 17(181)2001

Các phương tiện vận chuyển khách du lịch

Trao đổi vấn đề hậu kiểm đối với các phương tiện vận chuyển khách du lịch.
Gần đây báo chí đề cập nhiều đến vấn đề hậu kiểm sau đăng ký kinh doanh, như hậu kiểm như thế nào, căn cứ vào đâu, là những vấn đề các cơ quan quản lý Nhà nước địa phương lung túng sau một năm Luật Doanh nghiệp đó và cuộc sống. Nếu không hậu kiểm sẽ buông lỏng quản lý, đánh mất vai trò quản lý Nhà nước, nếu “tích cực” hậu kiểm, vô tình bị hiểu là muốn duy trì quyền lực và không khéo lại phạm luật. Trong ngành du lịch, vấn đề hậu kiểm đối với các phương tiện vận chuyển khách du lịch là một ví dụ.
Từ khi thi hành Luật doanh nghiệp, bãi bỏ các loại giấy phép vận chuyển khách du lịch đến nay, rõ ràng đã tạo cơ hội cho nhiều thành phần kinh tế tham gia vào lĩnh vực kinh doanh vận chuyển khách du lịch bởi doanh nghiệp chỉ cần đăng ký kinh doanh tại phòng đăng ký kinh doanh Sở Kế hoạch Đầu tư là có thể đưa phương tiện vào hoạt động.
Trong tình hình khách du lịch quốc tế và nội địa ngày càng tăng, dịch vụ vận chuyển khách du lịch đang là mảnh đất “ăn nên làm ra” đã thu hút nhiều đơn vị, tư nhân đầu tư mua sắm phương tiện vận chuyển và dịch vụ này ngày càng sôi động, nhiều xe 12 -15 chỗ đời mới được đưa vào kinh doanh, tại thị trường đa dạng cho khách hàng, song cũng phát sinh nhiều bất cập. Trước điểm thi hành quyết định 19/2000/TTg ngày 03-02-2000 của Chính phủ về bãi bỏ các loại giấy phép trái với quy định của Luật Doanh nghiệp, nếu muốn đưa 1 xe từ 4 đến 45 chỗ cho khai thác vận chuyển khách du lịch, ngoài tiêu chuẩn kỹ thuật an toàn còn phải đảm bảo thuận tiện, văn minh, có bảo hiểm cho khách, được quy định cụ thể tại Quyết định 2418 Liên bộ Giao thông Vận tải – Tổng cục Du lịch như: Phải kẻ chữ Tourist thống nhất một mẫu theo chiều dọc xe, ghế ngồi lịch sự, sạch sẽ, cửa sổ có cửa kính và riđô che, có hệ thống thông gió, chiếu sáng tốt, có chỗ micro và loa đối với xe 45 chỗ, có bình chữa cháy và thuốc cấp cứu thông thường. Người tham gia vận chuyển (lái xe), phải biết ngoại ngữ thông dụng bằng A, có phong cách giao tiếp lịch sự, tế nhị, trang phục sạch sẽ, đeo phù hiệu tên, tuổi và tên đơn vị. Tất cả những quy định trên nhằm để cho các phương tiện vận chuyển có tính đặc thù du lịch, mang nội dung văn hóa chứ không phải là những thủ tục nhiêu khê. Thực hiện những quy định đó góp phần tạo uy tín cho du lịch, đặc biệt với du khách nước ngoài đi chương trình tour mà thông thường với các tour du lịch đường bộ, thời gian đi đường chiếm 30 – 40% quỹ thời gian dành cho cả tour. Phương tiện tốt, người phục vụ lịch sự sẽ để lại nhiều ấn tượng tốt cho khách về một đất nước, một dân tộc. Khai thác yếu tố văn hóa trong kinh doanh, dịch vụ vận chuyển khách du lịch được coi trọng như sử dụng phương tiện truyền thống trong các khu du lịch: Thuyền rồng, xe ngựa… Bởi du khách không chỉ coi phương tiện vận chuyển đơn thuần để phục vụ nhu cầu đi lại mà còn nhu cầu thưởng thức nền văn hóa, khám phá nét đẹp của mỗi vùng, mỗi địa phương. Các yếu tố văn minh trên là cần thiết, được ngầm hiểu như điều kiện kinh doanh.
Đặt ra điều kiện kinh doanh trong vận chuyển khách du lịch không có nghĩa là duy trì cơ chế “xin – cho” như trước đây, mà góp phần định hướng cho các chủ đầu tư quan tâm đến yếu tố chất lượng dịch vụ, tạo uy tín cho các đơn vị tham gia kinh doanh và cho ngành du lịch. Cũng có người cho rằng, đã kinh doanh ai mà không muốn đặt chữ tín lên hàng đầu và muốn có uy tín ắt phải đầu tư nâng cao chất lượng dịch vụ, cần gì có sự can thiệp của Nhà nước. Thiết nghĩ sự tự giác chỉ có với những đơn vị kinh doanh có vốn lớn, có ý định đầu tư lâu dài, còn tâm lý những người ít vốn, đầu tư nhỏ, chỉ cốt sao thu hồ vốn nhanh, có lãi, để chuyển hướng khi thị trường không còn hấp dẫn. Vấn đề này còn liên quan đến các công ty lữ hành có uy tín, họ hợp đồng xe có chất lượng cao, còn những công ty làm ăn theo kiểu “chụp giựt”, họ cố gắng thuê xe giá càng rẻ càng tốt và hậu quả khách gánh chịu mà khách đi du lịch thường chỉ mỗi một nơi một lần, không có lần thứ hai để rút kinh nghiệm.
Đối với người điều khiển phương tiện thì sức khỏe, tay nghề, tác phong, đạo đức, ngoại ngữ, khả năng giao tiếp phục vụ khách du lịch sẽ không được các đơn vị quan tâm thỏa đáng nếu không có những tiêu chuẩn rõ ràng hướng dẫn các doanh nghiệp.
Trong quá trình triển khai Luật đồng nghiệp, các cơ quan quản lý Nhà nước địa phương đều cho rằng các Bộ, ngành Trung ương chậm ban hành các văn bản hướng dẫn và sự chậm trễ đó dẫn đến buông lỏng quản lý, nảy sinh những bất cập gây khó khăn cho công tác hậu kiểm như Luật Doanh nghiệp đã quy định đối với các cơ quan quản lý Nhà nước chuyên ngành.
Dương Thị Thơ – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 22 (187) 2001

Du lịch quảng ninh trên đà phát triển

1.500.856 là số lượt khách đến với Quảng Ninh trong năm 2000, trong đó khách quốc tế 553.000 lượt! Số khách nội địa tăng 36%, khách quốc tế tăng 34% là một kết quả hết sức khả quan nếu so với kết quả năm 1999. Kèm theo đó là sự ăn nên làm ra của các doanh nghiệp và khách sạn. Đặc biệt, lượng khách du lịch tàu biển đạt 70.505 lượt, tăng 147% so với năm 1999. Tổng doanh thu là 326 tỷ, tăng 42%. Doanh thu từ Du lịch 223,79 tỷ đồng, tăng 28%. Các chỉ tiêu doanh thu lữ hành, cho thuê phòng, bán hàng ăn đều tăng từ 17 – 50%…
Nhờ đâu mà ngành Du lịch Quảng Ninh có được những thành công như vậy?
Trong năm 2000, ngành Du lịch Quảng Ninh đã thực hiện thành công nhiều chương trình phát triển Du lịch của tỉnh. Ngành đã tổ chức thành công Hội Du lịch Quảng Ninh 2000 và kỷ niệm 5 năm vịnh Hạ Long được công nhận là Di sản thiên nhiên thế giới. Tích cực chấn chỉnh, giải quyết những tồn tại trong kinh doanh vốn rất nhạy cảm, những vướng mắc trong cơ chế quản lý làm ảnh hưởng đến hiệu quả kinh doanh của ngành. Ngành đã phối hợp với các ngành chức năng thực hiện kiểm tra các doanh nghiệp, chi nhánh công ty… hoạt động trên địa bàn, tổ chức cho các doanh nghiệp rút kinh nghiệm về hoạt động du lịch lữ hành trên hai tuyến đường bộ và đường biển, kiểm tra lại toàn bộ phương tiện đường thủy phục vụ khách thăm Vịnh và một số cơ sở lưu trú. Trong năm 2000, các cơ sở lưu trú đã được thẩm định hoặc tái thẩm định để xếp hạng. Ba khách sạn đã được đề nghị Tổng cục Du lịch xếp hạng sao (2 khách sạn 4 sao, 1 khách sạn 2 sao).
Trong cuộc thi hướng dẫn viên toàn quốc, Quảng Ninh đã có 2 hướng dẫn viên được vào vòng chung kết (trong số 20 hướng dẫn viên của cả nước). Ngành cũng đã tổ chức thành công việc cổ phần hóa doanh nghiệp đối với khách sạn Vân Hải, Xí nghiệp Giặt là thuộc Công ty Du lịch Hạ Long.
Đặc biệt, trong lĩnh vực hợp tác quốc tế, tỉnh Quảng Ninh và Quảng Tây (Trung Quốc) đã ký kết chương trình hợp tác năm 2000 và định hướng năm tiếp theo, duy trì chế độ họp định kỳ để đánh giá công việc giữa hai bên.
Ngành Du lịch cũng đã mở rộng mối quan hệ hợp tác với vùng Britany (Cộng hòa Pháp) và tranh thủ sự ủng hộ của phía bạn. Đến nay, phía Pháp đã quyết định đầu tư cho Văn phòng Du lịch tại Hạ Long tổng vốn 500.000 USD. Phía bạn cũng đã tạo điều kiện cho doanh nghiệp Quảng Ninh ký tour trực tiếp với doanh nghiệp của Pháp, mở ra triển vọng lâu dài. Một số dự án xây dựng mới như khách sạn Sài Gòn – Hạ Long, khách sạn Bạch Đằng, Câu lạc bộ biểu diễn cá heo… đã được đầu tư với số vốn 75 tỷ đồng và đang được gấp rút hoàn tất. Bên cạnh đó, các dự án cải tạo, sửa chữa, nâng cấp Công ty Du lịch Hạ Long, khách sạn Vân Hải, Công đoàn địa chất, khách sạn Hạ Long 3… cũng đã được triển khai với số vốn trên 3 tỷ đồng…
Để tiếp tục đẩy mạnh hoạt động du lịch trên địa bàn tỉnh, năm 2001 này, ngành Du lịch Quảng Ninh đã xác định nhiệm vụ then chốt là xây dựng quy hoạch tổng thể phát triển Du lịch đến năm 2010. Tiếp tục tháo gỡ một số vấn đề còn vướng mắc trong cơ chế như: phương pháp tính thuế, lệ phí chính sách vay vốn đầu tư hay các quy định bất hợp lý về cơ sở lưu trú. Trong năm nay, ngành Du lịch cũng đã xác định tăng cường hơn nữa công tác quảng bá, đặc biệt đối với thị trường quốc tế để mở rộng và vươn tới thị trường khách có thu nhập cao. Sở Du lịch Quảng Ninh cũng đã có kế hoạch đề xuất với tỉnh mở tuyến du lịch mới Hạ Long – Cửa Lạn – Minh Châu, Hạ Long – Uông Bí – Đông Triều, xây dựng làng văn hóa dân tộc. Bên cạnh đó, tiếp tục thúc đẩy các mối quan hệ với thị trường Trung Quốc, Pháp và các nước ASEAN…
Thanh Hương – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 16(181)2001

5 thành phố nổi tiếng trên thế giới

Toronto: Thành phố an toàn. Là thành phố lớn nhất, trung tâm tài chính, thương nghiệp và văn hóa Canada. Người dân Toronto rất tự hào với danh tiếng” Toronto là thành phố New York do người Thụy Điển quản lý”. Nghĩa của câu này là Toronto có được sự phồn hoa của thành phố New York và sạch sẽ lịch sự, văn minh như Thụy Điển. Chính phủ thực hiện chính sách di dân cởi mở, môi trường sinh thái trong lành, cơ sở hạ tầng hoàn thiện, cùng có nhiều hình thức giải trí khiến Toronto có sức hấp dẫn kỳ lạ. Toronto là thành phố của Canada nhưng gốc ở quốc gia này chỉ chiếm 41% so dân trong thành phố. Toronto còn tự hào là một trong ba trung tâm diễn kịch lớn nhất Bắc Mỹ (ngoài nơi này là New York và Chicago). Ở Toronto, viện bảo vệ mỹ thuật, câu lạc bộ và công viên có mặt khắp nơi.
Môi trường ở Toronto rất tuyệt vời đã góp phần không nhỏ vào sự hấp dẫn của thành phố.
Luân Đôn: Thành phố thương mại của Châu Âu.
Trước đây ngành ăn uống của Luân Đôn kém xa các thành phố khác ở Châu u nhưng bây giờ điều đó hoàn toàn ngược lại. bất kỳ một món ăn nổi tiếng nào của thế giới cũng đều có mặt ở đây, từ các món ăn cổ truyền của Thái Lan, Trung Quốc tới các món ăn hiện đại của Meehicô hay của Mỹ. Viện bảo tàng ở Luân Đôn trước đây bám đầy bụi và rêu hong nhưng giờ đây đã khang trang sạch sẽ. Hiện nó là một trong những thành phố có tỷ lệ thất nghiệp thấp nhất thế giới. Luân Đôn với nhiều công viên đẹp, tạo nhã, giàu chất thiên nhiên sánh kịp với New York. Thành phố văn hóa này có tới 200 nhà hát, 5 giàn nhạc giao hưởng, 2 đoàn ca kịch.
Chính quyền sở tại còn rất quan tâm đến việc cởi mở chính sách kinh tế, nhằm thu hút sự đầu tư nước ngoài và kinh doanh, để có thể tô điểm thêm màu sắc văn minh, hiện đại cho thủ đô cổ kính này.
Cũng như Toronto, Luân Đôn không hoàn thành là một thành phố hoàn hảo: giao thông thường xuyên bị ách tắc, phương tiện giao thông chật chội và môi trường nhiều nơi ô nhiễm rất nặng. Đây là thiếu sót của thành phố trong việc xây dựng cơ sở hạ tầng. Năm 1998, Luân Đôn có thêm một đường tàu ngầm hiện đại nên tình trạng ách tắc giao thông được giảm đi rất nhiều.
Singapore: Thành phố kinh tế phương Tây của người phương Đông. Singapore hiện là một đầu mối thương nghiệp quan trọng của Đông Nam Á. Thu nhập bình quân ở đây cao hơn ở Mỹ. nền kinh tế của hòn đảo này đủ tiêu chuẩn để chính sách với các trung tâm kinh tế nổi tiếng phương Tây.
Dân cư ở thành phố này có người Hoa, Mã Lai, Ấn Độ… đã từ lâu, thành phố của những người Á Đông ưa sạch sẽ và sống hòa lẫn với môi trường thiên nhiên này đã đặt cho mình tiêu chuẩn xây dựng thành phố hết sức đặc biệt. Giờ đây Singapore là thành phố sạch sẽ, xanh tươi, ngăn nắp. Sự quan tâm của chính phủ đối với sự chuyển động về thành phố giống như chiếc đồng hồ không bao giờ sai lệch. Tuy khá chật hẹp và nhộn nhịp nhưng giao thông ở Singapore ít khi xảy ra ách tắc vì chính phủ đã thu phí giao thông khá cao. Tội phạm hiếm thấy vì mức độ xử pháp nghiêm khắc của chính phủ. Người ta còn đặt tên cho Singapore là thành phố của cảnh sát nên an ninh trật tự ở đây gần như tuyệt đối. Liêm chính còn là đặc trưng rất nổi của Singapore và cũng là yếu tố không nhỏ góp phần vào bộ mặt Singapore như ngày hôm nay.
Paris: Thành phố đắt đỏ nổi tiếng.
Paris thật sứng danh là thành phố văn minh nhất thế giới với lịch sự phát triển lâu đời, lại nằm giữa châu u lục địa. Paris còn là thành phố có nghệ thuật nổi tiếng. Đây cũng chính là mảnh đất sinh nhiều nhạc sĩ, nhà tư tưởng, nhà văn, nhà nghệ thuật lừng danh thế giới.
Hiện nay, Paris là một trong những trung tâm thương nghiệp vào loại hàng đầu tiên của thế giới. Tại đây có cơ sở hạ tầng tốt, giàu tiềm năng nên thu hút được nhiều tập đoàn xuyên quốc gia đến kinh doanh.
Tuy nhiên, Paris lại “bị nổi tiếng” ở chỗ giá cả đắt đỏ. Nó đắt gấp 1,5 lần si với New York, một thành phố khiến người ít tiền ngại tới. Giá cả cao ở Paris đa sinh ra hàng loạt các vấn đề tiêu cực như: phạm tội, phân biệt chủng tộc…
Hồng Kông: Thành phố chật chội ồn ào.
Mỗi dặm vuông Anh ở Hồng Kông có tới 67 ngàn người sinh sống. Đó là chưa kể đến số lượng du khách, người di cư mỗi ngày tới đây rất đông. Chính vì vậy Hồng Kông ồn ào hơn cả Băng Kốc và chật chội hơn cả Tookyô Nhật Bản. Nhưng vị trí thuận lợi và điều kiện cơ sở hạ tầng tốt khiến nơi này trở thành một đô thị mang tính quốc tế. Điều khó tránhkhỏi cho một thành phố như thế là sự ồn ào, ô nhiễm và ách tắc giao thông. Người ta nghĩ tới Hồng Kông để làm ăn chứ không ai nghĩ tới đây để sinh sống. Do ách tắc giao thông mà làm cho thương gia tốn nhiều thời gian đi lại trên đường. Cuộc sống sôi động, không gian chật hẹp khiến cho bữa tiệc trở thành phương tiện kết nối tình cảm và gợi sự thân mật giữa những người sống ở nơi đây. Ở Hồng Kông, cá tụ điểm vui chơi không phải trên mặt Mỹ thuật và âm nhạc vì nó được tổ chức trong các nhà hàng. Ở Hồng Kông có tới 10.000 nhà hàng.
Thiên Phú – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 12 (177) 2001

Để Hà Nội đẹp hơn trong lòng du khách

Với nhiều biện pháp thu hút khách du lịch nước ngoài, năm 2000, Hà Nội đã đón tiếp 500.400 người, tăng 31,1% so với năm 1999. để có một Hà Nội hấp dẫn hơn trong tương lai, chúng ta hãy nghe cảm nhận của những vị khách quốc tế lần đầu đến Hà Nội.
Anh Jajar, 49 tuổi, quốc tịch Malaysia: Hà Nội không lộng lẫy như nhiều thủ đô khác trên thế giới mà mang vẻ thâm trầm của bề dày lịch sử và chiều sâu văn hóa. Tôi đã tham quan vài điểm du lịch ở Hà Nội… Văn Miếu động lại dấu ấn sâu sắc, chính bởi Văn Miếu là biểu tượng học vấn của người Việt Nam từ ngàn xưa cho đến mãi sau này. Nhưng Hà Nội còn thiếu các thùng đựng rác. Một số hướng dẫn viên sử dụng tiếng Anh chưa nhiều đã hạn chế không nhỏ đến sự hiểu biết của chúng tôi về Thủ đô và đất nước của các bạn.
Bà Anette, 61 tuổi, quốc tịch Anh: Tôi đã ở Hà Nội được 5 ngày và tôi cảm thấy rất mến thành phố này. Tôi thích các ngôi chùa ở Hà Nội, đặc biệt là chùa Trấn Quốc, Không khí tại đó yên tĩnh và thiên liêng, tách bạch với cuộc sống nhộn nhịp ở bên ngoài. Tôi sẽ thấy tuyệt hơn nếu trước khi bước vào chùa không phải vượt qua cửa ải của các hàng quanh. Hà Nội có rất nhiều thứ để say mê du khách: cảnh đẹp, bề dày lịch sử, bản sắc văn hóa dân tộc, món ăn truyền thống… nhưng giao thông cũng là một vấn đề nan giải tôi ngại nhất là đụng phải cánh xe ôm, họ kéo theo tôi cả khi tôi không đồng ý.
Ah Waynnne, 31 tuổi, sống tại bang California (Mỹ): Tôi mới đến Hà Nội được một ngàu nhưng cảm nhận được con người nơi đây rất thân thiện. Thời tiết rất đẹp, khác hẳn lời đồn rằng khí hậu Việt Nam giống như Ấn Độ. Chất lượng khách sạn bình thường xong người phục vụ chu đáo và niềm nở. Tôi tin rằng mình có những ngày du lịch tuyệt vời.
Cô Eagie, 25 tuổi, người Đài Loan (quốc tịch Mỹ): Tôi đã đến tham quan 14 thủ đô ở Hà Nội mang nét gì rất riêng. Phải chăng những ngôi nhà cổ ở Hà Nội góp phần tạo nên nét riêng ấy? Hà Nội có nhiều thắng cảnh đẹp chẳng hạn như Hồ Hoàn Kiếm… “Hiếm có thủ đô nào trên thế giới lại có một gương hồ xinh đẹp như thế ở giữa trung tâm”. Tôi vừa ở Lăng Chủ Tịch Hồ Chí Minh nhưng thời gian mở của nhà bảo tàng Hồ Chí Minh ngắn quá nên chưa kịp vào đó. Trước khi sang Việt Nam, các bạn tôi nhắc nhở cẩn thận khi đi xích lô vì có thể bị chủ xe đòi thêm tiền, song tôi chưa gặp phải hiện tượng này.
Ông Blanpied William, 67 tuổi, quốc tịch Mỹ: Tôi chọn Hà Nội là điểm du lịch vì Hà Nội là thủ đô Anh hùng. Từ đống gạch đổ nát chiến tranh, Hà Nội nhanh chóng phát triển thành trung tâm chính trị – kinh tế – văn hóa vững mạnh. Hà Nội có nhiều tiềm năng để phát triển du lịch nhưng cần cải thiện các điểm vui chơi cho hấp dẫn hơn. Tôi thích tới các viện bảo tàng để tìm hiểu lịch sử Hà Nội và Việt Nam. Ngoài ra, tôi cũng thường tới các cửa hàng bày bán sản phẩm thủ công truyền thống, đó dường như là một sản phẩm văn hóa của đất nước các bạn.
Ngăn cản du khách tham quan
Du lịch sinh thái và văn hóa đã thực sự cuốn hút được khách du lịch tới Việt Nam để khám phá những phong tục tập quán của người phương Đông và thưởng thức phong cảnh hữu tình trên miền của nước ta. Ở mọi nơi, du khách đến đều được Việt Nam niềm nở đón tiếp, nhưng bên cạnh đó, vẫn còn vài điểm du lịch làm cho du khách phiền lòng. Đó là trường hợp ngày 23/2/2001, đoàn du khách Anh gồm 17 người đi du lịch Mai Châu có dựng lại tại xã Phú Cường, thuộc huyện Tân Lạc, tỉnh Hòa Bình (cách Hà Nội 112km). Vì phong cảnh ở bản quá đẹp, đoàn muốn vào tham quan để tìm hiểu phong tục tập quán của đồng bào Thái ở đây, nhưng một ông tự xưng là Hà Công Diệu, Trưởng công an xã cản đoàn du khách vào thăm bản.
Mặc dù hướng dẫn viên đã xuất trình thẻ hướng dẫn, nhưng ông ta vẫn cương quyết không cho đoàn vào và nói đó là quy định của tỉnh Hòa Bình.
Ông ta còn nói với hướng dẫn viên là: “Anh có chịu trách nhiệm an toàn cho đoàn không nếu như tôi bảo dân ở đây ném đất, đá vào đoàn khách của anh!”.
Thật đáng tiếc trước thái độ của ông ta, nhất là cả nước đang cố gắng phấn đấu để được 2,5 triệu lượt khách trong năm 2001.
Vì quyền lợi chung, chúng tôi mong các cơ quan chức năng của tỉnh Hòa Bình làm rõ việc này, nhằm tránh xảy ra những việc tương tự, làm ảnh hưởng đến chủ trương phát triển du lịch của cả nước.
Thu Hương Bình – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 11 (176) – 2001

Góp sức truy quyết bọn cướp giật

Thời gian vừa qua, dư luận xã hội luôn xôn xao bởi những vụ trộm cắp xe máy và cướp giật tài sản, gây hoang mang trong quần chúng. Chỉ hơn một tháng, từ 14/1 đến 22/2/2001, Lê Mạnh Cường – sinh năm 1971, trú tại P40 H50 tập thể Nguyễn Công Trứ – Hà Nội (không nghề nghiệp đã có tiền án, tiền sự) và Đỗ Dũng – sinh năm 1970 trú tại 35B Lương Yên – Hà Nội đã tổ chức 4 vụ trộm cắp: 2 xe máy Dream II trước cửa nhà P8 – B1 tập thể Trung Tự, Hà Nội và ở 81 tổ 14 Thanh Lương Yên và ở cửa phòng 205 B2 tập thể Kim Liên – Hà Nội. Ngày 12/1/2001, Trịnh Xuân Tuấn – sinh năm 1970 trú tại P408 F2, tập thể Hào Nam – Hà Nội (không nghề nghiệp, đã có 2 tiền án, 2 tiền sự và nghiện ma túy) cũng đã ăn cắp 1 xe máy tại 15 Hàng Dầu, Hà Nội. Trước những vụ việc trên liên tục xảy ra, để đem lại lòng tin cho nhân dân, ngày 17/2/2001, đội CSHS Công an quận hoàn Kiếm đã phục kích, khám phá, bắt 1 ổ nhóm Lưu Bách Cường, sinh năm 1972, trú tại số 1 Thanh Bảo – Ba Đình – Hà Nội; Quách Vũ Quang, sinh năm 1968, trú tại 129 dốc Bác Cổ và Nguyễn Văn Hải, sinh năm 1978 ở 27C Vân Đồn – Hà Nội, thu 1 xe Dream II trao trả cho người bị hại.
Cùng với sự hoành hành của bọn trộm cắp xe máy, tình hình tội cướp giật tài sản trên địa bàn Hà Nội cũng diễn ra khá phức tạp. Ngày 15/1/2001, đội CSHS và CSĐT Công an quận Hoàn Kiếm đã khám phá chuyên án về ở nhóm cướp giật bằng xe máy và bắt hai đối tượng: Nguyễn Vũ Dũng – sinh năm 1980, trú tại F6-C8 tập thể Kim Liên, Hà Nội; Bùi Đức Tâm, sinh năm 1985, trú tại tập thể 128C Đại La, Hà Nội. Đặc biệt, vào ngày 3/3/2001, chị Dương Thị Điển, sinh năm 1950 ở Vĩnh Tuy, Thanh Trì, Hà Nội đi xe máy trên phố Hai Bà Trưng thì bất ngờ bị hai thanh niên đi xe máy áp sát, tên ngồi sau giật dây chuyền 1,1 cây và đôi hoa tai của chị Điển. Chị Điển và bạn gái kịp hô hoán, nắm được phần sau xe của bọn cướp, túm áo tên ngồi sau làm xe máy của chúng đổ xuống đường. Được sự hỗ trợ của bảo vệ khách sạn Hoàng Tử (38 phố Hai Bà Trưng), mọi người đã đuổi bắt gọn hai tên cướp. Bọn chúng là Nguyễn Hà Trung – sinh năm 1980 ở 70 tổ 40 Võ Thị, phường Bưởi, quận Hồ Tây, Hà Nội; Nguyễn Đình Hưng, sinh năm 1981 ở số 2 tập thể Bộ quốc phòng, phường Bưởi, Tây Hồ, Hà Nội, điều là đối tượng nghiện hút và có tiền án tiền sự.
Trước đó, bọn chúng đã tổ chức hai vụ cướp giật dây chuyền. Phương thức thủ đoạn của bọn trộm cắp xe máy là đi trên các đường phố, vào các khu tập thể, đặc biệt vào trong các ngõ ngách theo dõi thấy chủ xe không trông, không khóa càng, liền dung Vam hình chữ T và chữ L phá khóa và phóng xe đi. Còn đối với thủ đoạn cướp giật, chúng thường đi xe phân phối lớn, phát hiện người có tài sản: đeo hoa tai, dây chuyền, tú xách, nghe điện thoại di động… sẽ bám theo, đi đến đoạn đường vắng tên ngồi sau sẽ cướp. Đặc điểm nhận dạng; đối tượng thường nghiện hút nên môi thâm, người “dặt dẹo”. Chị Nguyễn Thị Điển – người đã lập chiến công bắt hai tên cướp trên phố Hai Bà Trưng ngày 3/3/2001 cho biết thêm: Những tên này thường rú ga rồi đi lại từ từ để theo dõi. Khi chúng phát hiện được những người có tài sản thì “mắt la mày lém”, áp sát và hành động…
Để giảm bớt những loại tội phạm nói trên, công an một số quận, hường nêu trên toàn thành phố đã thông báo biện pháp phòng ngừa đến quần chúng nhân dân; Phát động tổ chức lắp các loại khóa càng, chân chống cho xe máy nhưng nhiều người có tài sản vẫn không ý thức được đều này. Vì thế, các loại tội phạm trộm cắp xe máy, cướp giật TSCD vẫn có “đất” để hoạt động. trong tình hình này, để giảm thiểu những vụ trộm cắp tương tự, lực lượng công an đã dùng các biện pháp nghiệp vụ, thu thập thông tin từ nhân dân, các đối tượng liên quan các ổ cờ bạc… để điều tra truy bắt. Nhưng quan trong mọi người dân cần nâng cao ý thức tự bảo vệ tài sản của mình. Khi dừng xe, nên để ý vị trí dễ trông coi, khóa càng cẩn thận. Khi phát hiện ra đối tượng và hành vi nói trên, hãy kịp thời báo công an nơi gần nhất để góp phần truy quét bọn tội phạm này.
Hào Vũ – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 11 (176) – 2001

Văn hóa trong những tín ngưỡng

“Những điều trông thấy…”
Tôn giáo, tín ngưỡng là một dạng thức văn hóa đặc biệt được Đảng và Nhà nước ta rất quan tâm. Nếu như Đền, chùa, di tích lịch sử là giá trị văn hóa vật chất thì sinh hoạt tôn giáo và các hình thức lễ hội diễn ra tại những nơi đó lại thuộc về văn hóa trên vừa là sự tôn trọng tự do tín ngưỡng của nhân dân, vừa nhằm giữ gìn truyền thống, bản sắc dân tộc Việt Nam.
Có thể nói, vài năm gần đây, đời sống nhân dân, đặc biệt là ở các đô thị đã có phần khá lên rất nhiều. Người ta bắt đầu dành thời gian, tiền bạc hơn vào việc cúng bái, lễ hội, lễ chùa. Cao hàng vạn, hàng ngàn lý do: cầu phúc, xin lộc, xin thăng quan tiến chức, thi cử thành tài… Thế nhưng, cũng có người trẩy hội mùa xuân hay đến chùa lễ Phật không hẳn đã với tâm thức hướng tới cái thiện và trở về với cội nguồn truyền thống đạo lý của dân tộc chùa chiền, đền miếu là những chốn linh thiên, nơi con người tìm đến sự tĩnh tâm thanh thản. Vậy mà dường như có nhiều người vẫn vô tâm không hiểu hay cố tình không hiểu. Họ sẵn sàng chi rất nhiều để mua săm mâm cao cỗ đầy với hàng bó lớn vàng, hương, tiền âm phủ dâng lên Đức từ bi mong được thỏa lòng ước nguyện. Theo họ, phải như vậy mới là thành tâm, mới cầu được ước thấy. Vậy là, hàng hiệu, hàng tỷ tiền thật lại ra tro cùng mồi lửa. Trong khi đó, có biết bao nhiêu người đang sống trong cảnh khốn khó, có biết bao nhiêu người đang gặp hoạn nạn, bao trẻ em lang thang cơ nhỡ còn cần lắm sự quan tâm, giúp đỡ của toàn xã hội. Giá như tiên thật không biến thành tiền giầm được những nhà hành hương, đi lễ tự tâm dùng vào việc từ thiện. Như vậy mới đúng với nghĩa: Phật là hiện thân của cái thiện, đấng cứu khổ chúng sinh – đã tồn tại trong tâm thức dân gian của người Việt từ bao đời nay.
Lớp trẻ ngày nay trẩy hội mùa xuân và đi lễ chùa ngày một nhiều. Và họ để lại không ít ấn tượng “nghịch mắt” nơi chốn chùa chiền. Với một Hnà Quốc màu sắc sặc sỡ, nhiều bạn gái cười nói rất “vô tư” ngay trong sân Phủ Tây Hồ, Chùa Trấn Quốc, Di tích Cổ Loa (Hà Nội); chùa Hương, Chùa Thầy (Hà Tây)…
Nhiều thanh niên còn coi đi lễ như một thứ “mốt” chứ không hề quan tâm đến đạo lý hay truyền thống.
Chính sự đi chùa, đi lễ thiếu hiểu biết, thiếu văn hóa của một số bộ phận người dân đã tạo điều kiện cho bọn đầu cơ biến chùa chiền, lễ hội thành noi kinh doanh, hốt bạc, thậm chí cả lừa đảo (Đền Bà Chúa Kho, Chùa Hương). Ca dịch vụ trong xe, bưng lễ, khấn thuê, rồi chùa giả, sư giả xuất hiện nhan nhản với đủ các hình thức “cạnh tranh” theo kiểu chợ búa, chụp giật đã hàng năm nay làm khổ khách hành hương, đi lễ…
Nét đẹp của các giá trị văn hóa, tinh thần vật chất, suy cho cùng trước hết phải bắt đầu từ văn hóa của con người chủ thể của các giá trị. Những vấn đề bức xúc hiện nay tồn tại trong văn hóa tín ngưỡng là một bài toán khó giải nhưng không phải là không có chìa khóa. Cần phải có biện pháp cụ thể để tuyên truyền, giáo dục dân chúng giữ gìn các giá trị văn hóa dân tộc và tinh thần văn minh. Đó là trách nhiệm không phải của riêng cấp ngành nào mà là của toàn xã hội.
Nguyễn Hương Giang Thiêng – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 11 (176) 2001

Giám đốc tiếp tay tội phạm

Vì lợi nhuận bất chính, Đỗ Văn Đông cùng đồng bọn đã mới nói cho một số cá nhân trở thành “đại diên doanh nghiệp” đi dự hội chợ tại nước ngoài nhưng thực chất nhằm trốn sang Canada. Tuy kế hoạch trê không được thực hiện được nhưng kẻ phạm tội đã bị khởi tố. Tuy nhiên, vấn đề đặt ra là sự dễ dãi đang ngạc nhiên của một giám đốc đã góp phần tiếp tay cho tội phạm
Dự hội chợ để trốn.
Tháng 1/200, Đỗ Văn Đông (sinh năm 1964 – Giám đốc Văn phòng Marketing của công ty Dịch vụ Dầu khí Hải Phòng tại Hà Nội) nhận lời lo liệu cho một số khách sang Canada sinh sống với giá 7800 USD/ ngừơi. Đông lại để Trần Quốc Việt (SN 1940 – trú tại quận Ba Đình Hà Nội) “chạy” hộ thủ tục cho khách với giá 7600 USD/người. Mặc dù đã từng công tác trong ngành ngoại giao, quen biết rộng nhưng Việt không trực tiếp làm mà “bán khách” cho Đặng Chiến Thắng (SN 1970 , trú tại quận Hai Bà Trưng – Hà Nội), nếu công việc ổn thoả, Thắng sẽ được 7500USD/người. Thắng lại nhờ Trần Hải Phong – Giám đốc Công ty Trách nhiệm hữu hạn Thương Mại Tây Hồ và giá xuống còn 7000 USD/người. Qua một số giới thiệu. Phong đã tìm cách hợp pháp hoá nhóm người muốn trốn ra nước ngoài trở thành diện của một số doanh nghiệp ở Hải Dương đi hội chợ tại Canada. Riêng Chu Đông (SN 1960, Giám đốc Công ty Tư vấn Đầu tư và phát triển Thương mại Xây dựng Hà Nội) chứng nhận hai người là Phó Giám đốc và Trưởng kinh doanh của công ty.
Sau cùng Phong đề nghị Đỗ Văn Hùng – Phó Giám đốc xí nghiệp Kinh doanh Thiết bj quảng cáo thuộc Công ty Quảng cáo và Hội chợ thương mại (Vinẽad) – Bộ thương mại nộp hồ sơ, lệ phí dự hội chợ của 8 khách hàng và “hoá giải” hộ những trục trặc có thể phát sinh. Khi xong xuôi, Phong xẽ hậu tạ Hùng xứng đáng.
Ngày 18/8/2000, 8 khách không đuọwcj Đại sứ quán Canada tại THía Lan cấp thị thực nhập cảnh nên kế hoạch “xuất khẩu người lậu” thất bạ. Thế là vụ việc vỡ lỡ.
6 bị can trên đã bị tri tố về tội “tổ chức người trốn ra nước ngoài”. Riêng Đỗ Văn Đông, từ tháng 6 đến cuối tháng 7/2000 còn thu 104.300 USD và hơn 513 triệudồng để tổ chức cho 63 người đi lao động, học nghề tại Hồng Kông, Canada, Đức. Trong đó có 37 người ra nước ngoài bằng đường du lịch đều quay về Việt Nam đòi lại tiền. Hiện Đông còn nợ 29 người số tiền là 1 tỷ đồng. Do vậy, y còn bị đề nghị truy tố về tội “lừa đảo chiếm đoạt tài sản” Điều khó hiểu là văn phòng của Đông không có chức năng tuyển người đi nước ngoài lao động, học nghề nhưng nhiều người lại đến nộp tiền cho y. Phải chăng lao dộng quá thiếu thông tin về thị trường xuất khẩu lao động nên đã “gửi trứng cho ác”. Với Trần Quốc Việt, coq quan ANĐT (Bộ công an) phát hiện còn thu tiền để tổ chức cho nhiều người xuất cảnh trái phép nhưng chưa thành. Khi bị bắt, Việt còn nợ tiền nhiều người. Hành vi dó có dấu hiệu lừa đảo chiếm đoạt tài sản nhưng cơ quan ANĐT (Bộ công an) tách thành vụ án khác.
Làm trái pháp luật chỉ vì cả nể?
Hành vi phạm tội của các bị can đã rõ, song dư luận vẫn thắc mắc tại sao họ có thể “chạy” thủ tục trót lọt như vậy?. Qua điều tra, chúng tôi được biết: Trần Hải Phong thông qua một cán bộ công ty Đầu tư Thương mại và Dịch vụ Thắng Lợi (Hà Nội) đã nhờ Nguyễn Quang Hoà (Giám đốc chi nhánh công ty Đầu tư TM và DV Thắng Lợi tại Hải Dương tìm một số doanh nghiệp trong tỉnh này đồng ý hợp pháp hoá 6/8 khách…
Từ đó, 3 Giám đốc Lưu Đặng Hoà (Công ty Công nghiệp Sao Mai) Vũ Duy Tạo (Công ty Thương mại Hoàn Kiếm), Nguyễn Thanh Hải (Công ty Trách nhiệm hữu hạn Hải Yến) ký văn bản trái pháp luật ghi nhận 6 người “giời ơi đất hỡi” là nhân viên của công ty được cử đi Canada dự hội chợ do Vinexad tổ chức. Hành vi này dấu hiệu phạm tội “tổ chức người trốn đi nước ngoài”. Vậy động cơ nào khiến 3 giám đốc “liều mình” đến vậy?. Thật đơn giản, họ khai: “Do nể nang tình cảm với Nguyễn Quang Hoà, tin tưởng 6 người đi Canada sẽ… quảng cáo cho công ty mình và không hề vì mục đích tư lợi!” (Nguyễn Quang Hoà cũng khai không vid vụ lợi kinh tế) Cúng may, 3 giám đốc đó đã gửi văn bản tới Vinexad xin hoãn dựt hảo hội chợ, hậu quả của ngăn chặn. Do đó cơ quan ANĐT (Bộ công an) không khởi tố mà đề nghị xử lý hành chính đối với những người này.
Dù sao, đây cũng là bài học quý báu cho những người làm công tác quản lý trong việc tuân thủ luật pháp.
Trịnh Hiếu – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 11(176)2001

Xây dựng mạng thông tin Doanh nghiệp toàn quốc

Theo đề nghị của chính phủ Việt Nam, Chương trình phát triển liên hợp quốc (UNDP) bắt đầu hỗ trợ Bộ kế hoạch và đầu tư xây dựng hệ thống mạng thông tin doanh nghiệp toàn quốc với kinh phí gần 2,3 triệu USD.
Dự kiến vào tháng 6/2001, mạng thông tin này sẽ hoàn thành và phục vụ tất cả các nhà đầu tư và các doanh nghiệp; các cơ quan đăng ký kinh doanh, điều tiết và đánh giá hoạt động của doanh nghiệp.
Mạng thông tin toàn quốc sẽ thu thập số liệu về đăng ký kinh doanh và hoạt động của các doanh nghiệp để xây dựng cơ sở dữ liệu trung tâm tại Bộ kế hoạch và đầu tư. Việc phân tích, nghiên cứu các dữ liệu sẽ giúp ích cho các công tác hoạch định chính sách, đồng thời hỗ trợ việc hình thành, phát triển các doanh nghiệp.
Giá trị sản xuất công nghiệp cả nuớc tăng trưởng 26,8%
Tháng 2/2001, giá trị sản xuất công nghiệp cả nước tăng 26,8% so với cùng kỳ năm trước. Nhiều sản phẩm công nghiệp có nhịp độ tăng truởng cao như: than sạch tăng 30,4%, sữa hộp tăng 61,3%, gách lát tăng 78,9%, lắp ráp ô tô tăng 92,6%… Có được mức tăng trưởng như trên là nhờ hiệu quả của các đầu tư tập trung, thực hiện Luật doanh nghiệp và sự tăng của các khu vực có vốn đầu tư nước ngoài. Mặt khác, thị trường xuất khẩu đã mở rộng đã tạo điều kiện tăng nhịp độ sản xuất của một số sản phẩm như; ắc qui (đã xuất sang Irắc, Brunei); đồ gỗ cao cấp, thuỷ sản, hàng dệt kim, lên… (đã xuất sang Mỹ và một số nước Châu u). Ngoài ra, một số mặt hàng tiêu dung sản xuất đã tăng được trên thị trường trong nước như: rượu,  bia, bánh kẹo, chè, thuốc lá…
Gặp gỡ phụ nữ 3 cơ quan Bộ Ngoại giao – Bộ Thương mại – Tổng Cục du lịch.
Nhân ngày quốc tế phụ nữ, Công đoàn các Bộ: Ngoại giao, Thương mại và Tổng cục du lịch đã có những tổ chức gặp mặt phụ nữ tại 3 cơ quan ngang Bộ Ngoại giao vào nagỳ 7/3/2001. Cca đồng chí: Nguyễn Duy Niên – Bộ Trưởng Bộ ngoại giao, Vĩ Khoan – Bộ Trưởng Bộ Thương mại và Nguyễn Phú Đức – Phó Tổng cụ trưởng Tổng cục Du lịch đã tham dự cùng đại diện Ban đối ngoại Trung ương, Liên hiệp các tổ chức Hữu Nghị Việt Nam.
Phát biểu tại cuộc gặp mặt, lãnh đạo các ngành Thương mại, Ngoại giao và Du lịch đều đánh giá cao vai trò của phụ nữ trên các lĩnh vực và khẳng định vai trò khôn thể thiếu của chị em trong công cuộc phát triển kinh tế – xã hội.
Chiều ngày 7/3/2001, Tổng cụ Du lịch đã tổ chức gặp mặt toàn thể chị em công tác tai Tổng cục. Lãnh đạo tổng cục khẳng định sự đóng góp quan trọng của phụ nữ trong sự nghiệp phát triển du lịch và mong muốn chị em không ngừng phát huy vai trò thế mạnh của mình trong mọi hoạt động.
Điểm nóng về tội phạm ma tuý
Từ đầu năm tới nay, ngành chức năng ở 52 tỉnh và phát hiện 442 vụ và 744 người phạm tội buôn bán, tàng trữ và vẫn chuyển ma tuý; 451 vụ với 795 người sử dụng trái phép chất ma tuý. Vùng đông Nam Bộ có tỷ lệ vi phạm tệ nạn ma tuý cao nhất với 35,3% số vụ và 42,9% số người phạm tội buôn bán, tàng trữ và vận chuyển chất ma tuý; 47,9 số vụ và 48,2% số phạm tội sử dụng trái phép chất ma tuý.
Nhà hát Múa rối nước Trung ương kỷ niệm 45 năm ngày thành lập
Ngày 12/3, Nhag hát múa rối Trung ương sẽ tổ chức lễ kỷ niệm 45năm thành lập (12/3/1956 – 12/3/2001). Đây là một ngày hội lớn đối với những thế hệ diễn viến đã, đang công tác tại Nhà hát cũng như các nghệ nhân phường rối dân gian cùng nhiều địa phương có quan hệ cộng tác và đựơc nhà hát giúp đỡ. Trong lễ kỷ niêm, các nghệ sĩ sẽ trình diễn giao lưu một số tiết mục múa rối nước và rối cạn đã đoạt giải thưởng và đi lưu diễn ở nuớc ngoài.
45 năm qua, Nhà hát Múa rối Trung ương đã được nhà nước tặng thưởng bốn huân chương các loại, có 9 nghệ sĩ được phong tặng Nghệ sĩ ưu tú. Thời gian tới Nhà hát tập trung đầu tư thêm cơ sở vật chất lượng biểu diễn để tiếp tục thu hút khách trong và ngoài nước
Hồng Hà – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 10(175)2001