Cần xử lý những cd-vcd bậy bạ!

Năm 2003, dư luận bức xúc bởi nhiều bê bối trên thị trường ca nhạc mà đa phần là do ca nhạc sĩ mới xuất hiện gây ra. Khán giả như đã quay lưng lại với các chương trình ca nhạc bởi không ít chương trình tẻ nhạt, thậm chí lăng xê quá lộ liễu, hát nhép, hát đĩa rồi trang phục nhố nhăng đến kệch cỡm. Quảng cáo một đằng còn ca sĩ, nghệ sĩ đến biểu diễn một nẻo, và thích gì diễn ấy… nếu nhìn vào bìa hộp đĩa CD-VCD của của các sĩ Quách Thành Danh bên đây ai cũng có thể nhận ra tấm chân dung phi văn hóa, phản cảm và dung tục vẻ mặt đờ đẫn, tây thì vén áo khoe bụng, tay thì kéo quần dài, tụt xuống quá mức để cố tình lộ ra quần lót… Làm vậy để làm gì đây, muốn nói gì? Câu hỏi mà dư luận đặt ra là đạo diễn và người duyệt sản phẩm này là ai? Cơ quan quản lý văn hóa yêu cầu họ giải thích tấm hình kia, sau đó sẽ bàn đến nội dung các bài hát. Vụ việc được Sở văn hóa Thông tin Thành phố Hồ Chí Minh phát hiện ngăn chặn. Dư luận vẫn chưa quên hình ảnh ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng còn để hở cả tấm lưng để khoe cây thánh giá to hơn gang tay, rồi Lâm Chí Khanh với trang phục quái gở làm cho khán giả chỉ có lắc đầu ngán ngẩm. Bây giờ lại thêm ca sĩ Danh chưa thành danh đã chuẩn bị cho mình hành trang như vậy, thật đáng báo động trong việc đào tạo quản lý ca sĩ trẻ. Đĩa CD-VCD của ca sĩ Thành Danh này do Công ty giải trí AK làm đầu số và sản xuất, Công ty Vật phẩm VAFA – CO phát hành. Đã đến lúc các cơ quan quản lý văn hóa của các tỉnh, thành, cục nghệ thuật biểu diễn Bộ văn hóa thông tin không chỉ dừng lại ở quy chế biểu diễn mà phải có chế tài mạnh mới có thể ngăn chặn kiểu phi văn hóa này. Các ca sĩ trẻ tranh nhau ra các album. CD-VCD quảng cáo rầm rộ các lò đào tạo sao liên tục cho ra các kiểu sao nhàm chán tẻ nhạt. Chuyện nhạc sĩ và ca sĩ đưa nhau ra tòa vì hợp đồng không thành, ca sĩ thì mải chơi, không chịu hát, nhạc sĩ thì hứa sẽ thành sao có album có CD-VCD rồi lên tivi và đòi tiền nhau. Còn vụ việc của ca sĩ quách Thành Danh đầu tư 300 triệu đồng và kết quả cuối cùng là tấm hình hộp đĩa như mọi người đã thấy. CD-VCD “Ngũ ca chấn động thời đại 2004” lại càng rõ hơn. Trong các sự kiện văn hóa nghệ thuật kém nhất trong năm 2003 có Gala cười, xong ở CD-VCD này với sự hội tụ nhiều anh hài trong năm 2003 đã không có gì để cười, đã vậy có hai ca sĩ nhí là bé Châu và Duy Phước chỉ từ 7 tuổi đến 8 tuổi nhưng bị các đạo diễn nhồi nhét vào đầu các bài hát với những câu chuyện của người lớn như Trả nợ tình xa, em cho tôi bao điều đắng cay… Dốc hết tình này trả nợ người… Đã vậy, ca sĩ nhí cũng tự do phát tặng đĩa CD-VCD của mình mà lại là đĩa chưa được thẩm định. Tối ngày 29 tháng 2 năm 2004 tại Nhà văn hóa thị xã Hà Đông, Hà Tây ca sĩ nhí mới 10 tuổi tên là Giang Tiểu Thanh rất sành điệu ca những bài người lớn, giọng gào thét rên rỉ các nhạc phẩm yêu thương. Số đông du khách rất bất bình bởi nghĩ rằng mình đã bị lừa và bị coi thường. Sân khấu hôm ấy thì sập sệ đơn sơ, kịch bản lời thoại dễ dãi, coi thường khán giả. Trước hiện tượng ấy, cơ quan quản lý văn hóa Hà Tây nghĩ sao về điều này? Nghệ thuật phải có tính thẩm mỹ có tính định hướng khán giả, biết tôn trọng giữ gìn bản sắc, người nghệ sĩ, ca sĩ có cách nhìn đúng đắn mới mong có chỗ đứng trong lòng khán giả.
Nghe nhạc ngày xuân
Mùa xuân sẽ kém về Xuân nếu thiếu tiếng hát. Chinh vì thế, các phòng trà, tụ điểm ca nhạc đang nóng dần lên với những kế hoạch thật hấp dẫn cho Xuân này. Tại Hà Nội sẽ có chương trình Lộc đầu Xuân, diễn ra từ ngày 29 tháng 1 đến ngày 20 tháng 2 năm 2005, ngày 20 tháng Chạp đến ngày 12 tết. Đây là chương trình ca nhạc thời trang, trao giải thưởng khuyến mãi nhân dịp đầu Xuân, với nhiều hình thức ưu đãi khách hàng như phiêu giảm giá, thẻ dành cho hội viên… Ngoài ra còn có chương trình Nghệ thuật Xuân diễn ra từ ngày 10 đến ngày 12 tháng 2 năm 2005 từ mùng 2 tết đến mùng 5 tết với nhiều tiết mục phong phú đa dạng của các ban nhạc, ca sĩ, người mẫu, các đoàn xiếc, các tiểu phẩm hài do những nghệ sĩ hài nổi tiếng thực hiện. Đặc biệt, Công ty Cổ phần du lịch giải trí Hà Nội đã đầu tư trên 300 triệu đồng để tổ chức chương trình Lễ hội ẩm thực. Tại Thành phố Hồ Chí Minh các chương trình ca nhạc có vẻ náo nhiệt hơn, khi các bầu show đã lên kế hoạch từ mấy tháng trước. Nhiều sân khấu ngoài trời được tổ chức liên tục từ đêm 30 tết với các ca sĩ nổi tiếng trên cả nước luân phiên biểu diễn. Điển hình là tại Trung tâm ca nhạc Lan Anh, 126, Trống Đồng luôn có các ca sĩ sao. Mỹ Tâm, Phương Thanh, Đoan Trang, Hồng Ngọc, Đàm Vĩnh Hưng, nhóm Mắt Ngọc, MTV, Trio 666 … biểu diễn. Tại Nhà văn hóa Thanh niên, vào đêm mùng 4 tết, chương trình ca nhạc âm nhạc chiều thứ bảy đầu năm được tổ chức để phục vụ các sinh viên không có tiền về quê ăn tết. Riêng tại các phòng trà tiếng Tơ Đồng, Mãi Tôi, Đồng Dao, MTV luôn có ca sĩ sao luân phiên hát chính mỗi đêm. Ở các quán bả vẫn có sức hút riêng bởi có nhiều giọng ca trẻ, hát hay và hát băng những cảm xúc thật của mình.
Trần Mạnh Tuấn-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(348)2004.

Cõi phật giác viên

Khi đến Đầm Sen khu du lịch nổi tiếng của thành phố Hồ Chí Minh du khách sẽ dễ dàng nhìn thấy một ngôi chùa cổ kính tọa lạc trên một khu đất rộng cách đó không xa. Đó là chùa Giác Viên nổi tiếng, có kiến trúc dung dị và lối bài trí giàu màu sắc của đạo Phật phương Nam. Trên nền Quan m Các xưa, vào năm 1985 người ta đã xây nên chùa Giác Viên ngày nay. Một trong những điều khiến ngôi chùa này thu hút đông du khách đến vãn cảnh chùa đó là nét độc đáo của trên 150 bức tượng được làm bằng gỗ mít. Loại gỗ này vàng rực và có đặc điểm là càng để lâu càng bóng càng đẹp. Kiến trúc tổng thể, lối bài trí trong chùa với những họa tiết khắc trên gỗ đều toát lên vẻ bình dị khiến cõi phật và cõi đời hòa quyện, gần gũi với nhau. Những hàng cột gỗ to, thẳng tấp được chạm khắc phô diễn nét tài hoa của những người thợ thủ công xưa. Họa tiết cây lá trên những bức tranh khắc ấy là các loài cây phương Nam như xoài, sầu riêng, chôm chôm. Đây chính là điểm khác biệt so với với chùa chiền miền Bắc thường có các bức vẽ, tranh khắc là tùng trúc mai, liễu mang tính cách điệu tượng trưng. Ở chùa Giác Viên còn một nét khác biệt lý thú rất dễ nhận ra các vị La Hán không sương tuyết vẫn như vẫn thấy ở chùa Tây Phương mà tròn trĩnh phúc hậu, cưỡi trên lưng trâu bò như các bậc lão nông tri điền. Qua chùa Giác Viên ta có thể nhận thấy rằng trong tiến trình hướng Nam cùng cư dân mới mở cõi, lập ấp, phật giáo đã dung nạp rộng rãi nhiều môn phái. Điều này không chỉ bộc lộ trong kiến trúc, trong nội dung tranh khắc hay những bức tượng chùa… mà còn thể hiện khá rõ nét trong nội dung những câu đối như: “Mục luận Đại thừa, Tiểu thừa, hỏa trung mịnh đất tuyết lai phương xưng hảo hớn”. “Bất phân Lão tử, khổng tử, thủy lý xuyên thấy châm khứ chính thi chân thuyên”. Ý là chẳng kể Đại thừa, tiểu thừa, trong lửa đỏ tìm thấy tuyết mới đáng trang hảo hớn. Không phân Lão Tử, Khổng tử, trong đáy nước nhìn thấy kim rơi mới thực bậc chân thuyên. Có lẽ vì vậy mà từ lâu chùa Giác Viên đã trở thành nơi đàm đạo Phật học rộng rãi của nhiều tín đồ Nam bộ lục tỉnh. Cảnh Phật tĩnh lặng nằm trong khuôn viên thoáng đãng ngay cạnh khu du lịch nổi tiếng Đầm Sen đã tạo cơ may cho nhiều du khách nghỉ ngơi, thư giãn và vãn cảnh trong sự yên tĩnh nơi cửa Phật và thư thái hướng lòng lên cõi thiện.
Studio di động
Máy quay phim kỹ thuật số đang trở thành xu hướng tiêu dùng thời thượng với các tính năng nhà nghề. Những người sử dụng máy quay phim đang rối lên vì các công nghệ như ghi hình vào DVD, ổ cứng MicroDrive…. Hoặc xuất phim MPEG4 ra thẻ nhớ, ghi hình trực tiếp từ đầu máy video. Các loại máy quay phim thế hệ mới sẽ giúp bạn dựng phim, cắt cúp các đoạn video clip một cách dễ dàng.
DVD đa năng bạn sẽ hài lòng khi sử dụng các máy quay phim DVD. Sản phẩm này giúp chủ máy ghi hình trực tiếp lên đĩa DVD và bạn có thể xem ngay trên đầu DVD. Tuy nhiên, nếu bạn dừng loại đĩa DVD Ram sẽ cần đến đầu chuyên dụng DVD – Ram. Nhưng các máy quay phim DVD của Sony và Hitachi hỗ trợ việc thu hình ảnh vào đĩa DVD thông thường hoặc DVD – Ram, đĩa DVD ram có sức chứa lớn, cho phép ghi đĩa nhiều lần nhưng lại chỉ đọc được trên đầu DVD – Ram. Các máy quay phim DVD còn có khả năng ghi hình từ các đầu máy video thay thế cho card bắt hình. Không cần máy tính, không cần thông thạo kỹ thuật, bạn vẫn có thể số hóa các cuốn băng video cũ rích. Người sử dụng máy quay phim Highend sẽ dễ dàng chụp ảnh lưu niệm với chất lượng megapixel. Các loại máy quay phim đời mới được trang bị một camera nhạy cảm với độ phân giải lên đến từ 2 đến 3 Megplxel. Máy quay phim DouCam của Samsung có thể chụp được những tấm ảnh 5 megaplxel.
Dễ dàng dựng phim
Ngoài cách làm thông thường là chuyển các đoạn video vào máy tính để dựng phim, bạn có thể dựng phim tại chỗ. Trên một số máy quay phim thế hệ mới, nhà sản xuất trang bị các ứng dụng đơn giản như cắt cảnh, chuyển cảnh, thay đổi thứ tự các đoạn video…. Giống như một studio thứ thiệt, bạn có thể lồng tiếng, ghép ảnh hoạt hình vào các đoạn phim vừa quay xong ngay trên máy quay phim. Hoặc bạn sắp xếp lại thứ tự các cảnh đã quay, chèn thêm các hiệu ứng hình ảnh ngay trên máy. Các màn hình lớn trên máy quay phim sẽ giúp cho người sử dụng cảm thấy thoải mái hơn. Trước kia các loại máy quay phim thường chỉ có màn hình từ 1,8 inch đến 2 inch thì nay đã có các màn hình từ 2,5 ich đến 2,7 inch. Thậm chí sẽ xuất hiện máy quay phim DVD với màn hình là 3,5 inch. Sony mang đến sự ngạc nhiên khi giới thiệu loại máy quay phim có thể ghi âm với chế độ âm thanh Dolby Digital. Đây là tiêu chuẩn âm thanh vòng thường dùng trên đầu DVD. Bạn có thể thực hiện một bộ phim gia đình với các chi tiết âm thanh trung thực của cuộc sống.
Đẳng cấp 3CCD công nghệ 3CCD đang trở nên phổ biến. Các nhà sản xuất đang trang bị bộ cảm biến hình ảnh 3CCD để tăng chất lượng các đoạn video. Máy sử dụng chip 3CCD ghi nhận màu sắc tốt hơn so với loại 1CCD. Chất lượng các đoạn video sẽ đẹp và trung thực hơn nhờ sử dụng đến 3 bộ cảm biến để ghi nhận các màu sắc cơ bản.
Nguyên Phước-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(348)2004.

Để du khách trở lại việt nam

Trách nhiệm không chỉ riêng ai
Từ một thông tin trên báo chí về con số 85 phần trăm khách du lịch không quay lại Việt Nam, nhiều phương tiện thông tin đại chúng thời gian qua đã thử đi tìm nguyên nhân du lịch Việt Nam phát triển chưa tương xứng với tiềm năng. Nhưng có những điều mà chưa báo nào đề cập. Chúng tôi xin chuyển đến độc giả một góc nhìn khác.Từ một thông tin trên báo chí về con số 85 phần trăm khách du lịch không quay lại Việt Nam, nhiều phương tiện thông tin đại chúng thời gian đã thử đi tìm nguyên nhân du lịch Việt Nam phát triển chưa tương xứng với tiềm năng. Nhưng có những điều mà chưa bài báo nào đề cập. Chúng tôi xin chuyển đến độc giả một góc nhìn khác.
Xã hội hóa và ý thức cộng đồng
Những hiện tượng mà khách du lịch thường nhìn thấy như nạn chèo kéo, chặt chém, môi trường, môi sinh chưa tốt, sản phẩm du lịch nghèo nàn, chất lượng dịch vụ chưa cao, chưa chuyên nghiệp, cơ sở hạ tầng chưa phát triển… là những yếu tố góp phần làm cho tỷ lệ du khách nước ngoài quay trở lại Việt Nam thấp. Tuy nhiên, nguyên nhân của những nguyên nhân ấy lại ít thấy được đề cập. Ngành văn hóa tuy quản lý các di tích, nhưng lãnh thổ đó là tình trạng tài nguyên đó thì lại do địa phương quản lý. Các loại hình du lịch văn hóa như nhà cổ, lăng tẩm, du lịch thiên nhiên như miệt vườn lại thuộc quyền quản lý của tư nhân và hộ gia đình. Chúng ta đang kêu gọi xã họi hóa hoạt động du lịch để tranh thủ các nguồn lực và tạo điều kiện để người dân được hưởng lợi trực tiếp từ du lịch. Và thế là người làm du lịch. Thậm chí một cậu bé đang bám theo du khách để bán kẹo cao su với giá cắt cổ, cũng là đang tham gia làm du lịch, và chính cậu đang làm gia làm du lịch, và chính cậu đang làm hỏng hình ảnh du lịch Việt Nam. Có thể nói nhận thức của cộng đồng về du lịch còn thấp. Nhiều người dân địa phương mới chỉ biết ăn ngay mà không biết phải nuôi khách du lịch. Ngay cả một bộ phận du khách cũng không có ý thức về du lịch. Họ xả rác khắp nơi, họ tìm ăn những loài động vật quý hiếm, họ tìm mua hàng lưu niệm làm bằng san hô, chưa kể chính họ cũng tham gia vào các tệ nạn xã hội ở địa phương. Bên cạnh đó việc phát triển quá nhanh hệ thống doanh nghiệp tư nhân, đặc biệt là các doanh nghiệp kinh doanh khách sạn, lữ hành, ăn uống, vận chuyển, vượt quá năng lực quản lý bao gồm cả việc hướng dẫn nghiệp vụ của ngành đã tạo thêm sức nặng cho xã hội, cho cơ quan quản lý nhà nước về những tiêu cực nảy sinh.
Vai trò của chính quyền địa phương
Có thể thấy vai trò của địa phương là chính yếu trong phát triển du lịch, xây dựng cơ sở hạ tầng, tạo ra sản phẩm tại chỗ, dẹp các tệ nan… những điều liên quan trực tiếp đến lý do khách không quay lại Việt Nam. Hầu hết các loại tài nguyên du lịch, từ tài nguyên du lịch tự nhiên đến du lịch nhân văn, đều do các địa phương quản lý. Nếu chính quyền địa phương mạnh tay và quản lý tốt thì hình ảnh du lịch ở nơi đó khác hẳn. Hội An là một ví dụ điển hình về vai trò năng động của chính quyền và ý thức của cộng đồng người dân nơi đây. Đà Nẵng là một địa phương đã làm rất tốt việc quản lý ăn xin ăn mày, nạn chèo kéo khách, do có sự phối hợp chặt chẽ của các ngành Lao động – Thương binh xã hội, Văn hóa, Công an với ngành Du lịch. Theo sự phân công của Nhà nước hiện nay thì tài nguyên du lịch được quản lý cả theo ngành và theo lãnh thổ. Ngành du lịch chỉ tham gia quản lý tài nguyên trong phạm vi khu du lịch đã được quy hoạc, nhưng trên thực tế ở một số khu du lịch, tài nguyên du lịch lại thuộc sở hữu của các địa phương hoặc các ngành kinh tế khác. Sự phối hợp liên ngành, giữa ngành du lịch và chính quyền địa phương, đặc biệt các địa phương trọng điểm phát triển du lịch vì thế còn nhiều bất cập. Trong nhiều trường hợp, ngành chỉ quản lý phần hồn tức là những gì liên quan đến các dạng tài nguyên, còn phần xác tức là phần lãnh thổ lại do địa phương quản lý. Ngành văn hóa tuy quản lý các di tích, nhưng lãnh thổ đó là tình trạng tài nguyên đó thì lại do địa phương quản lý. Các loại hình du lịch văn hóa như nhà cổ, lăng tẩm, du lịch thiên nhiên như miệt vườn lại thuộc quyền quản lý của tư nhân và hộ gia đình. Tình trạng quản lý trên trong nhiều trường hợp gây nên tình trạng canh tranh không lành mạnh của các đối tượng tham gia khai thác du lịch, làm giảm sút chất lượng hoạt động kinh doanh du lịch. Và đây là lúc chỉ có chính quyền địa phương đầy quyền lực có thể ra tay.
-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(348)2004.

Du lịch đầy triển vọng

Một loại hình du lịch mới đầy triển vọng. Vừa qua, Công ty Du lịch hải Phòng đã tổ chức cho một đoàn khách du lịch Trung Quốc với 97 khách đi trên 21 xe ô tô 4 chỗ ngồi và 01 xe 30 chỗ ngồi vào du lịch Việt Nam theo hành trình: Lạng Sơn – Hà Nội – Quảng Ninh – Lạng Sơn. Đây là đoàn khách du lịch Trung Quốc lần đầu tiên mang theo ô tô tự lái vào Việt Nam. Trong thời gian ngắn, được sự giúp đỡ của Tổng Du lịch, các cơ quan chức năng ở Trung ương và tỉnh Lạng Sơn, Công ty đã hoàn thành thủ tục tạm nhập tái xuất cho đoàn xe nói trên.
Do đây là đoàn khách du lịch Trung Quốc đầu tiên mang theo ô tô tự lái vào Việt Nam nên mọi chi tiết liên quan đến hành trình của đoàn đều được tính toán lái xe Trung Quốc. Rất kỹ lưỡng như sắp xếp đội hình xe thế nào, tốc độ trung bình đi trên đường, trong phố hoặc qua khu vực dân cư là bao nhiêu, thông tin liên lạc trên đường thế nào, các chặng đường dừng nghỉ, tiếp xăng dầu ra sao và cả một số điều quy định của Luật đường bộ Việt Nam cũng được thông báo cụ thể cho các lái xe Trung Quốc.
Với hành trình hơn 600 km, trong thời gian 4 ngày/ 3 đêm, các du khách đã được tham quan các danh lam thắng cảnh, các di tích lịch sử văn hóa và thưởng thức các món ăn của Việt Nam. Tất cả các thành viên trong đoàn đều rất phấn khởi trước kết quả tốt đẹp của chuyến đi và hy vọng sẽ quay trở lại Việt Nam với những hành trình dài hơn.
Thành công của chuyến đi cũng như việc cho phép khách du lịch được mang theo ô tô tự lái vào Việt Nam đã mở ra một loại hình du lịch mới đầy triển vọng, làm đa dạng các loại hình du lịch, góp phần thúc đẩy sự phát triển của ngành du lịch Việt Nam.
Hội An chủ động vượt khó
Trước dịch cúm gia cầm cúm gà – Hội An chủ động vượt khó. Theo công điện khản của Chủ tịch Ủy ban Nhân dân thị xã Hội An Nguyễn Sự, trong 3 ngày ngày 2 và ngày 3 và ngày 4 tháng 2 năm 2004, các địa phương, các cơ quan liên quan trên địa bàn Hội An đã thực hiện chiến dịch tiêu hủy toàn bộ gia cầm, chim các loại, trứng gia cầm ở các xã phương của thị xã Ủy ban Nhân dân thị xã Hội An cũng đã quyết định hỗ trợ 305 kinh phí trên giá trị con vật tiêu thủy của các hộ nuôi để tạo điều kiện cho các hội nuôi thực hiện.
Cùng với các ngành các cấp và nhân dân địa phương, trong ngày 3/ 2, Phòng Thương mại Du lịch thị xã Hội An đã họp đợt 1 và 50 nhà hàng, khách sạn trên địa bàn để phổ biến, hướng dẫn và tiến hành cam kết thực hiện không chế biến thực phẩm từ thịt và trứng các loại gia cầm phục vụ du khách. Tuy nhiên, ý thức được hậu quả của dịch cúm gà lần này nên hầu hết các nhà hàng khách sạn đã nhanh chóng loại thực đơn từ khi phát hiện ổ dịch đầu tiên ở thị xã. Các quán cơm gà nổi tiếng cũng với các quán cơm gà khác trong thị xã đều nghỉ bán. Một số quán vỉa hè bán cơm gà trước đây đã chuyển sang bán cơm Dương Châu hay mì Quảng, Cao lầu. Trong khi đó, do nhiều đoàn khách du lịch đến Việt Nam giảm nên hơn 40 đoàn khách quốc tế cũng đã “cancel” (hủy tour) đối với các khách sạn tại Hội An. Không bất ngờ, Ủy ban Nhân dân thị xã Hội An đã chỉ đạo ngành chức năng tập trung thu hút lượng khách du lịch trong nước. Chủ tịch Ủy ban Nhân dân thị xã cũng đã chủ trì cuộc họp các ngành liên quan, quyết định tổ chức lễ hội tết nguyên tiêu diễn ra trên địa bàn Hội An gồm 2 đêm 14, 15 tháng giêng (04, 05/ 2/ 2004). Ông Võ Phùng – Giám đốc trung tâm văn hóa thông tin Hội An cho biết: “Một số hoạt động phục vụ du khách đi hội Tết nguyên tiêu sẽ được tổ chức tại trung tâm thành phố cổ. Dự kiến có 10.000 người từ các nơi trong, ngoài tỉnh đến Hội An này để viếng chùa, cầu tài lộc và thưởng ngoạn các món ăn đặc sản Hội An tại chợ ẩm thực, dự xem thi hát hò khoan, Hội hoa đăng sông Hoài, xem hóa trang Phúc Lộc Thọ…”
Minh Hải – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL – Hà Nội – Số 7 (328) – Năm 2004

Truyện ngắn của Nguyễn Bá Cổn “mắt trời”

Trước đây, cái xóm ấy có khá nhiều thợ săn. Nhiều đến nỗi người ta coi thịt thú rừng tươi như một món ăn bình thường hàng ngày. Nhưng từ khi chính phủ có lệnh cấm săn thú hoang dã, súng săn bị thu hồi thì dường như xóm núi không còn thợ săn nữa – ngoại trừ mấy tay lén lút đặt bẫy. Ấy vậy mà vẫn có một người còn súng săn. Đương nhiên, về mặt công khai thì hắn đã giao nộp súng săn cho chính quyền – có biên nhận đàng hoàng. Nhưng bắn bí mật mua một khẩu súng săn khác giấu trong rừng. Mỗi khi săn xong lại cất biến. Cũng có người thắc mắc: sao nhà hắn thi thoảng vẫn có thịt thú rừng tươi? Hắn cười khì: tôi đặt bẫy. Đặt bẫy thì ở xóm núi có phải chỉ riêng hắn đâu mà bắt tội. Mới lại, cái lệnh cấm săn động vật hoang dã cũng chỉ là tương đối – hắn bảo thế. Trên đời này có cái gì tuyệt đối đâu!
Tên hắn là Kếu. Nhưng dân xóm núi gọi hắn là Kếu đùng. Bởi cái hồi chính quyền chưa thu súng săn, hắn đi săn chăm chỉ nhất xóm và một khi mà hắn đã bắn “đùng” một phát thì ít có con thú nào chạy thoát. Phường săn thấy hắn sát thú như vậy, mới đặt cho hắn cái tên Kếu đùng. Gọi mãi thành quen.
Trước đây, xóm núi nổi tiếng là nơi có nhiều cao tốt. Từ cao khỉ, cao trăn, cao ban long đến cao tổng hợp….nay thì năm mười họa mới có gia đình có cao bán, bởi nguồn xương thú rừng thành của hiếm. Song, nếu ai cần và co nhiều tiền đến hỏi Kếu thì vẫn có. Và, điều này mới lạ: nếu như bây giờ chất lượng cao so với trước kia chẳng ra gì, bởi người ta che mắt thế gian bằng cách chủ yếu nấu cao bằng xương chó, xương lợn, thì cao của Kếu vẫn giữ được chất lượng nên hắn mới lấy giá cắt cổ – nhất là cao khỉ. Những tay buôn cao dưới xuôi vẫn đến nhà hắn tìm nguồn. Sở dĩ cao khỉ vẫn thường có là vì từ khi chính quyền thu súng săn, những cánh rừng gần xóm núi đàn khỉ phát triển nhanh hơn các thú khác. Những người đặt bẫy không thể bắt được khỉ nhiều hơn Kếu, bởi hắn có súng săn.
Sáng nay, Kếu đùng vào rừng. Hắn cầm thêm mấy bộ xương khỉ nữa cho nồi cao – mấy tay buôn dưới xuôi nhắn lên là sẵn sàng trả giá cao hơn, miễn là chất lượng vẫn giữ được như trước. Kếu vượt qua mấy ngọn núi thì mặt trời mới bắt đầu ló dạng. Hắn cần đi sớm để phòng có người biết được chỗ hắn giấu súng. Đạn thì hắn tự chế. Đó là loại đạn ghém, khi bắn ra có tới mấy chục viên bi sắt cũng chụp vào hướng con mồi, hiệu quả lắm! Tới bờ suối có cây sung già, Kếu nhìn trước nhìn sau mãi thấy không động tĩnh gì, mới yên tâm thò tay vào cái hốc dưới gốc sang lấy súng ra. Kiểm tra súng, nạp đạn xong, Kếu ngồi tựa vào cái bạnh cây sung vừa nghỉ lấy lại sức sau vài tiếng xuyên rừng, vừa chờ đến thời điểm đàn khỉ đi ăn. Kếu biết một chỗ có nhiều cây sung chín – lũ khỉ thường kéo nhau ra đây ăn quả. Song phải một lúc nữa, khi mặt trời lên cao chừng vài con sào thì lũ khỉ mới rời hang đi kiếm ăn. Kếu tháo cái túi thổ cẩm đeo trên vai xuống. Đầu tiên, hắn lấy cái điếu cày nhỏ bằng cái đèn pin “bắn” một hơi, rồi lấy xôi ăn với thịt khô nướng. Khi đã no bụng, cũng là lúc cả cánh rừng ngập tràn ánh nắng. Kếu đứng dậy, vác súng đi về phía đầu nguồn con suối, nơi có những cây sung trĩu quả chín mọng.
Gần tới chỗ cây sung vài trăm mét, Kếu đã nghe tiếng lũ khỉ chí chóe tranh ăn. Hắn mỉm cười nghĩ tới kết quả cuộc săn. Do đã lão luyên trong nghề săn, Kếu biết cách tiến lại gần đàn khỉ mà không bị chúng phát hiện. Khỉ là loài thú tinh khôn, khi cả đàn kiếm ăn, bao giờ cũng cắt một con canh gác. Thấy động, chú khỉ làm nhiệm vụ cảnh giới hú lên một tiếng là cả đàn té chạy rất nhanh.
Kếu tiến đến cự ly tầm súng hiệu quả nhất mà đàn khỉ vẫn không hay biết gì. Cả đàn có tới gần ba chục con lớn bé. Đây là loài khỉ lông vàng nhạt thường bắt gặp ở rừng nhiệt đới. Kếu đưa súng lên, hắn chỉnh đường ngắm vào chỗ cành sung có con khỉ mẹ cõng trên lưng chú khỉ con và hai con khỉ choai đang đưa tay hái quả sung chín đưa vào miệng nhai ngon lành. Kếu tính: nếu phát súng này nổ sẽ hạ sát cả bốn con khỉ. Năng suất cao bất ngờ! Kếu bóp cò. Đoàng! Một tiếng nổ chát chúa xé toang cảnh thanh bình của núi rừng. Kếu nhìn rõ một con khỉ choai rơi xuống từ cành sung xuống lòng suối. Kếu xông lên. Cả đàn khỉ sững sờ trong tích tắc rồi vừa kêu vừa tháo chạy tán loạn. Chú khỉ choai còn lại đã thoát thân, riêng khỉ mẹ bị một viên găm vào một bên chân, máu trào ra đỏ thẫm. Nó đau quá, suýt tuột ngã xuống suối. Chú khỉ con kêu thảm thiết, bám chặt lấy lưng mẹ. Kếu nhặt hòn đá dưới bờ suối ném bồi cho khỉ mẹ rơi xuống. Đã bị thương, lại bị hòn đá đáp trúng người, khỉ mẹ rên lên đau đớn, song có lẽ thương đứa con nhỏ nên nó cố gắng gượng để khỏi bị rơi. Kếu và khỉ mẹ nhìn nhau. Đôi mắt khỉ mẹ van xin Kếu hãy tha cho mẹ con nó. Song, Kếu đâu có ý định nhân từ ấy, bởi lợi nhuận từ nồi cao khỉ đang thôi thúc hắn phải làm sao hạ sát bằng được hai mẹ con nhà khỉ. Kếu quyết định phải bắn phát nữa, hắn đưa tay vào túi thổ cẩm lấy đạn. Giữa lúc đó, con khỉ đực đầu đàn quay lại. Nói thì chậm, chứ làm nhanh như cắt. Khỉ đực vừa “khẹc khẹc” vừa đỡ chú khỉ con sang lưng nó vừa dìu khỉ mẹ chuyển thoăn thoắt từ cây sung sang cây dẻ liền kề rồi biến mất vào rừng sâu. Tới khi Kếu nạp đạn xong thì cả khu rừng đã im lặng trở lại. Kếu đành bằng lòng xuống suối vớt xác chú khỉ choai xấu số. Tuy nhiên, nồi cao khỉ của Kếu ngay tối hôm đó vẫn cứ nổi lửa để khỏi lỡ hẹn với cánh buôn cao từ dưới xuôi. Tất nhiên, vì không đủ số xương khỉ, Kếu đã thế vào đó mấy bộ xương chó.
Bẵng đi một thời gian, một người xóm núi đi lấy măng tre kể rằng bà ta nhìn thấy một con khỉ cái thọt chân. Kếu tin chắc rằng con khỉ thọt chân ấy đúng là con khỉ mẹ mà hắn đã bắn bị thương hồi năm trước. Kếu đinh ninh rằng nếu con khỉ thọt ấy mà bắt gặp hắn lần nữa thì nó sẽ phải chui vào nồi cao khỉ của hắn thôi.
Do dư luận xì xầm về Kếu có thể còn súng săn giấu trong rừng, chính quyền xã gọi Kếu lên bảo hắn thực như vậy thì nên tự giác nộp súng. Kếu chối phăng. Dư luận lại bảo: đúng là cái thằng Kếu đùng, cứ phải bắt tận tay tận trán thì nó mới chịu.
Mặc cho chính quyền vận động, nhắc nhở, Kếu đùng vẫn ngoan cố, sểnh ra là hắn vào rừng săn ngay. Buổi sáng hôm ney Kếu không gặp may, lần mò tới trưa Kếu mới phát hiện một con gà trống rừng có cái đuôi dài sặc sỡ đậu trên cành cây đang phởn chí vỗ cánh ò ó o. Để có vị trí thuận lợi và tránh bị chú gà phát hiện, Kếu phải bò ra một gộp đá sát bờ vực. Đúng lúc Kếu đưa đường ngắm vào giữa hông chú gà, chuẩn bị bóp cò, thì bất ngờ hòn đá mà hắn đặt chân bị lở. Kếu lăn xuống vực như một tảng đá.
Khi Kếu tỉnh lại, hắn thấy trán đau nhói, lại lờ mờ nhìn thấy cái mặt khỉ với đôi mắt quen quen như đôi mắt khỉ mẹ hồi nào nhìn hắn. Kếu giật mình, cố mở to đôi mắt và rên lên một tiếng đau đớn như khỉ mẹ hồi nào bị thương vào chân. Bỗng vụt một cái, khuôn mặt khỉ biến mất với một vệt vàng xám lao vào bụi cây trước mặt Kếu. Hắn lại thiếp đi.
Tỉnh lại lần thứ hai. Kếu mới hay mình bị thương khắp người. Nhưng đa phần chỉ sây sát phần da, do quá trình rơi xuống, hệ thống dây leo chằng chịt đã giảm bớt thương tích cho hắn. Hắn thầm cảm ơn ông trời. Vậy là trời xanh có mắt, bởi hắn thường khấn trời phù hộ cho hắn săn được nhiều thú để hắn làm giàu…Nặng nhất là ở trán. Nhưng máu đã cầm từ lúc nào, bởi có ai đó đã nhai lá cây đắp vào vết thương cho Kếu. Ai thế nhỉ? Nếu đã phát hiện ra Kếu bị thương, nhai lá cây đắp cho vết thương cầm máu, ắt phải quay trở lại giúp hắn quay về xóm núi. Nghĩ vậy, Kếu kiên trì nằm cho tới chiều, song không có người nào tìm tới hắn. Thế là Kếu đành cố gắng tự đi về xóm núi.
Hay tin Kếu bị thương, dân xóm núi lại một phen nữa xì xào. Số ít thì tỏ ra thương Kếu chẳng may gặp nạn, đa phần lại bảo: đúng là trời xanh có mắt!
Lành vết thương được ít ngày, Kếu quyết định vào rừng tìm lại khẩu súng săn. Với người khác, có thể cạch tới già, quyết không bao giờ đi săn nữa. Song, với Kếu đùng thì ngược lại. Hắn tìm thấy khẩu súng dưới đáy vực, mừng rơn vì nó là phương tiện để hắn có nhiều xương thú rừng nấu cao, để làm giàu. Giữa lúc Kếu đang ôm lấy khẩu súng mà vuốt ve thì trời đổ mưa rào. Mưa như trút nước, khu rừng đen thẫm lại, một tia chớp xanh lẹt lóe lên kèm theo tiếng sét kinh thiên động địa đánh xuống khu rừng.
Một ngày, rồi hai ngày không thấy Kếu về, vợ con hắn mới tá hỏa báo chính quyền. Xã phải huy động cả trung đội dân quân cùng bà con xóm núi tỏa vào rừng. Người ta không bỏ sót một mét vuông nào mà không tìm bới. Cuối cùng, một tổ dân quân phát hiện ra Kếu nằm ôm cây súng còng queo dưới đáy vực. Có điều, hắn và khẩu súng cùng cháy đen thui bởi dòng điện hàng vạn von của sét đánh trúng.
N.B.C – Du lịch – Tổng cục du lịch- Bộ văn hóa – Thông tin- Du lịch – Hà Nội – Số 1+2 – Năm 2004

Hạ giá để thu hút khách sai và đúng?

LTS: cạnh tranh đang là thách thức lớn đối với mỗi doanh nghiệp trên quy mô toàn cầu và khu vực, đối với nền kinh tế nói chung và ngành du lịch nói riêng. Làm thế nào để nâng cao năng lực cạnh tranh? Bắt đầu từ số báo mở đầu cho năm 2004 này, báo du lịch mở chuyên mục “nâng cao năng lực cạnh tranh”, chuyên mục sẽ là diễn đàn của tất cả những ai quan tâm đến ngành kinh tế du lịch. Mở đầu chuyên mục, xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc bài viết của tác giả Nguyễn Đỗ Việt. Hy vọng sẽ nhận được nhiều bài của các tác giả khác để cùng bàn luận.
Với mong muốn thu hút thêm nhiều khách, đẩy mạnh doanh thu không ít khách sạn đã chọn biện pháp “hạ giá để thu hút khách”. Vậy hạ giá lợi hay hại, đúng hay sai?. Để hiểu đúng tác dụng của biện pháp này ta đặt vấn đề 2 góc độ khác nhau: cục bộ và tổng thể.
Trước hết xét về cục bộ ta thấy một hoặc vài khách sạn giảm giá sẽ không có tác dụng làm tăng thêm lượng khách đến thành phố, vùng đó. Vậy khách sạn có lợi gì khi hạ giá? Gỉa sử khách sạn A có 150 phòng nghỉ đang hoạt động với công suất sử dụng phòng là 60% và giá trung bình là 33 usd (kể cả ăn sáng). Để tăng doanh thu, khách sạn quyết định tăng công suất lên 70% bằng cách hạ giá xuống còn 29 usd. Với công suất hiện tại mỗi ngày khách sạn bán được 90 phòng doanh thu đạt 2.970 usd/ ngày. Sau khi giảm giá với công suất 70% mỗi ngày khách sạn bán được 105 phòng và doanh thu đạt 3.045 usd, tăng 75 usd/ ngày hay 27.375 usd/ năm. Ngoài ra, khách sạn còn thu được khoảng 7.000 usd/ năm tiền từ các dịch vụ khác như giặt là, ăn uống…do việc tăng số lượng khách lưu trú mang lại. Nhưng lượng khách gia tăng không tự nhiên có, mà khách sạn phải nỗ lực nhiều trong hoạt động tiếp thị cho chương trình “hạ giá để thu hút khách” của mình và chi phí cho các hoạt động đó khoảng 1.500 usd (khoảng 5% số doanh thu tăng thêm). Chi phí trực tiếp cho một phòng khách khoảng 6 usd/ ngày (bao gồm tiền ăn sáng, tiền điện nước, giặt ga gối….). Như vậy, với số lượng 15 phòng tăng thêm, mỗi ngày khách sạn cần chi phí thêm 9 usd hay 32.850 usd/ năm và quỹ tiền lương của khách sạn tăng thêm khoảng 800 usd/ năm trả lương cho ít nhất 1 nhân viên phục vụ số khách gia tăng đó.
Để tăng thêm được 34.375 usd khách sạn đã phải chi phí thêm 35.150 usd, chưa tính các khoản chi khác như tiền sửa chữa, bảo dưỡng trang thiết bị….Rõ ràng là biện pháp ” hạ giá để thu hút khách” nhằm tăng doanh thu không phải là biện pháp kinh tế.
Trên thực tế, biện pháp “hạ giá để thu hút khách” vẫn được sử dụng một cách có hiệu quả tại các quốc gia láng giềng. Chẳng hạn, chiến dịch “Hồng Kông chào đón bạn” do cục du lịch Hồng Kông chủ trì và chương trình “hãy là khách hàng của chúng tôi” do hiệp hội các khách sạn Hồng Kông tổ chức hồi tháng 7/2003 đã nhận được sự ủng hộ và tham gia nhiệt tình của các khách sạn, nhà hàng, hãng hàng không và các cửa hiệu. Kết quả thất đáng ghi nhận: đến giữa tháng 7/2003, lượng khách đến Hồng Kông đã tăng 73% so với cùng kỳ tháng trước.
Đối với khách sạn thì việc hạ giá để nâng công suất sử dụng phòng lên vài chục phần trăm là điều không tưởng, hơn nữa việc tổ chức những chiến dịch, chương trình như vậy chỉ có thể được thực hiện với sự tham gia của nhiều cơ sở mới đảm bảo thành công xét cả về mức độ hấp dẫn của sản phẩm và kinh phí thực hiện chương trình. Ngoài ra, do được tổ chức một cách tổng thể và thống nhất trong một khoảng thời gian ấn định và trên một địa bàn cụ thể nên sau đó các khách sạn trên địa bàn sẽ đồng loạt nâng giá còn nếu một khách sạn đơn phương độc mã hạ giá thì việc nâng giá sẽ gặp rất nhiều khó khăn vì khách sẽ bỏ đi các khách sạn khác.
Để thực hiện được biện pháp “hạ giá để thu hút khách”, điều kiện tiên quyết là phải có một cơ quan trung gian có chức năng và đủ năng lực đứng ra tổ chức mới có thể tập hợp được sức mạnh của các doanh nghiệp. Chẳng hạn, để tạo được sức mạnh cho chương trình “mời bạn thăm Ma Cao vào mùa hè”, cơ quan du lịch Ma Cao không chỉ bỏ ra 1 triệu usd mà còn huy động được sức mạnh của các khách sạn. Trong chiến dịch “Hồng Kông chào đón bạn” ngoài 50 triệu usd của cục du lịch Hồng Kông còn có sự cam kết giảm giá của tất cả các khách sạn, nhà hàng.
Góp phần không nhỏ cho sợ thành công các chiến dịch “hạ giá để thu hút khách” còn phải nói đến vai trò của các doanh nghiệp ngoài ngành du lịch. Hãng hàng không Cathay Pacific đã bỏ ra 8000 vé máy bay để làm giải thưởng cho chương trình “hãy là khách hàng của chúng tôi” do hiệp hội các khách sạn Hồng Kông tổ chức hồi tháng 7/2003 là một ví dụ. Hay trong chiến dịch thu hút khách đến Thái Lan, riêng hãng hàng không Thái Lan đã bỏ ra 20.000 vé làm giải thưởng với giá trị lên tới 25 triệu usd trong chương trình “may mắn trên không” từ ngày 21/6/2003 đến 30/9/2003 và các nhà sản xuất cũng nhiệt tình ủng hộ như hãng xe ô tô Mercedes – Benz và hãng đồng hồ Rolex tham gia chương trình “mời bạn thăm Ma Cao vào mùa hè” do cơ quan du lịch Ma Cao tổ chức.
Điểm lại biện pháp “hạ giá để thu hút khách”, ta thấy hạ giá chỉ có tác dụng khi chiến dịch đó đủ mạnh và thực sự có sức hút khách hàng đến vùng đó, quốc gia đó. Điều đó đồng nghĩa rằng, phải tập hợp được sức mạnh của các doanh nghiệp, phải làm được cái chung để thỏa mãn cái riêng và triết lý “một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao” vẫn còn nguyên giá trị của nó đối với ngành du lịch.
Nguyễn Đỗ Việt – Du lịch – Tổng cục du lịch- Bộ văn hóa – Thông tin- Du lịch – Hà Nội – Số 1+2 – Năm 2004

Mỹ thị trường du lịch giàu tiềm năng

Là một trong 3 doanh nghiệp du lịch Việt Nam tham gia đoàn tháp tùng phó thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đi thăm một số nước Trung và Bắc Mỹ, ông Nguyễn Trường Sơn, giám đốc công ty trách nhiệm hữu hạn sản xuất và dịch vụ đầu tư Nghi Tàm (Hà Nội) đã trả lời phỏng vấn báo du lịch ngay sau khi đến Hà Nội.
Qua chuyến đi vừa rồi, ông đánh giá thế nào về thị trường du lịch Mỹ? Đây là một thị trường giàu tiềm năng. Hiệp định thương mại Việt – Mỹ được thực hiện sẽ kéo theo nhiều nhu cầu về du lịch. Chúng tôi đã lần lượt tiếp xúc với một số doanh nghiệp du lịch hàng không của Mỹ như du lịch của Cathay Pacific, du lịch của American Airlines có chi nhánh tại Hồng Kông. Tại đây đã đạt được một số thỏa thuận bước đầu. Họ thừa nhận rằng, Việt Nam sẽ là điểm đến của công dân Mỹ trong tương lai.
Doanh nghiệp của ta đã ký kết hoặc thỏa thuận được vấn đề gì cụ thể? Mặc dù chỉ là chuyến đi ngắn ngày, nhưng tại Mỹ, công ty Nghi Tàm chúng tôi đã đạt được kết quả tốt cả về thương mại và du lịch. Chúng tôi đã ký được hợp đồng xuất sang Mỹ hàng may mặc trị giá 4,5 triệu usd trong năm 2002 (đã có sự chuẩn bị trước đó 6 tháng). Về du lịch, đã có 2 công ty tư vấn, đầu tư về du lịch và thương mại cam kết gửi những đoàn khách gồm các thương gia sang du lịch kết hợp khảo sát thị trường. Bắt đầu từ tháng 3 năm 2002 sẽ thực hiện tour đầu tiên cho các chủ hãng tìm hiểu về hàng hải sản, nông sản, hóa chất…và sẽ đi thăm cố đô Huế, vịnh Hạ Long. Hiện nay, chúng tôi đang bắt đầu công việc chuẩn bị đón tiếp.
Thưa ông, trước một thị trường giàu tiềm năng như vậy, chúng ta phải chuẩn bị những gì? Qua trao đổi với các doanh nghiệp phía Mỹ, họ nhận định rằng giữa hai nước vốn có mối quan hệ đặc biệt với cả niềm vui, nỗi buồn nên công dân hai nước đều rất quan tâm đến nhau. Sẽ có rất nhiều người Mỹ muốn sang Việt Nam để tỉm hiểu nguyên nhân chúng ta giành thắng lợi trong cuộc kháng chiến. Trong đó có những quân nhân Mỹ muốn thăm lại quá khứ chiến tranh, tìm hiểu sự đổi thay. Họ cho rằng, tài nguyên du lịch của chúng ta còn nguyên sơ cũng là yếu tố hấp dẫn khách du lịch Mỹ…
Như vậy, để khai thác tốt thị trường này, chúng ta phải đầu tư cho cơ sở hạ tầng, làm tốt công tác bảo tồn những khu du lịch sinh thái, tạo ra nhiều điểm du lịch hấp dẫn, những trung tâm du lịch biển đảo…Nhà nước cần đầu tư có trọng điểm, đảm bảo tính hấp dẫn và chất lượng cao. Tăng cường nâng cao dân trí, phù hợp với xu thế phát triển mới. Thực tế hiện nay, chúng ta đã có chủ trương đầu tư cho du lịch, nhưng còn nhỏ bé lắm. Do ngân sách nhà nước nghèo nàn nên cần phát huy thế mạnh trong dân, thậm chí khuyến khích đầu tư tư nhân hơn nữa để tạo ra sự phát triển nhanh chóng về cơ sở vật chất và giao thông…Tích cực tổ chức những chiến dịch tuyên truyền, quảng bá du lịch Việt Nam tại thị trường Mỹ. Tăng cường mở rộng đường hàng không giữa hai nước…
Xin cảm ơn ông!
Hồ Quan Sơn
Từ Hà Nội theo quốc lộ 6 qua thị xã Hà Đông đí tiếp theo quốc lộ 22 đến Tế Tiêu (Mỹ Đức – Hà Tây), rẽ theo đường 76 khoảng 5 km, là tới hồ Quan Sơn. Du khách không khỏi ngỡ ngàng trước cảnh đẹp trời mây, sông nước, núi non trùng điệp nơi đây.
Qua Cầu Đông, điểm đầu tiên du khách đặt chân tới là bến đò hồ Giang Nội. Giang Nội là một trong 3 hồ lớn của Quan Sơn, rộng ước chừng 800 ha. Đứng trên bờ, du khách đã nhìn thấy những dãy núi đá trùng điệp của thiên nhiên soi mình dưới làn nước xanh mát của hồ. Núi ở đây có tới 20 ngọn lớn, nhỏ, kéo dài ôm ấp các hồ nước. Lại có nhiều hòn núi vách đá dựng đứng nằm giữa lòng hồ trông xa như những bán đảo nhỏ.
Thuyền sẽ lần lượt đưa du khách thăm hồ Quan Sơn và ghé thăm những ngọn núi với nhiều tên gọi khác nhau: núi Trâu Trắng, đảo Sư Tử, núi Quai Chèo, đồi Voi Phục…đến núi Quai Chèo, du khách có thể leo núi hoặc vào rừng cây chơi. Thuyền tiếp tục đưa du khách tới khu Đầm Sen, rồi vòng quanh đảo Sư Tử, núi Treo Tranh, thăm Linh Sơn Động, Ngọc Long Động. Mỗi động là một kỳ quan kỳ thú của tạo hóa với những măng đá, nhũ đá mang hình Long, Ly, Quy, Phụng, hổ, báo, chim muông. Và mùa mưa, từ trên các triền núi cao, thác nước ngày đêm đổ xuống mặt hồ, tung bọt trắng xóa khiến cảnh sắc nơi đây thêm ngoạn mục. Vượt qua núi đá Trượt, lên đập Tràn Ngái, du khách có thể thỏa sức hít thở bầu không khí trong lành và ngắm nhìn toàn cảnh khu du lịch Quan Sơn. Núi non trùng điệp uốn lượn quanh hồ, điểm xuyến thêm là màu xanh của rừng, của các đồng lúa đã tạo nên một Quan Sơn đầy ấn tượng.
Quan Sơn còn có nhiều chùa. Chùa Linh Sơn nằm ở ngay chân núi Linh Sơn, soi bóng xuống hồ Giang Nội. Chùa được xây dựng theo kiến trúc cổ thế kỷ 17. Tương truyền chùa có từ thời nhà Mạc. Cạnh chùa là động Linh Sơn. Động không lớn nhưng có nhiều nhũ đá rủ xuống lung linh huyền ảo. Ngoài ra còn có chùa Cao, chùa Hàm Yến.
Khách đến Quan Sơn, ngoài thú vui văn cảnh còn có thể cắm trại trong rừng, đi bơi thuyền, đi câu cá, leo núi, tắm hồ…và được thưởng thức nhiều món ăn đặc sản như ba ba, gỏi cá…..
Là một thắng cảnh đẹp nằm ở huyện Mỹ Đức cách Hà Nội chưa đầy 50 km, Quan Sơn rất phù hợp với loại hình du lịch cuối tuần.
Hỏa Tiễn -Du lịch – Tổng cục du lịch- Bộ văn hóa – Thông tin- Du lịch – Hà Nội – Số 52- Năm 2001

Người New York yêu thích các quán bar internet

Thường thì nói đến bar người ta liên tưởng đến các loại bia rượu và bia khác nhau, nhưng với người New York hôm nay quán bar lại là một cái gì đó khác hẳn. Đến đây, họ có dịp chứng kiến những dòng hình ảnh bất tận, những băng video phim hảo hạng và cả thông điệp từ bạn bè bốn phương.
Khẩu hiệu của “thượng đế” trong quán rất đơn giản: hãy từ bỏ sự riêng tư của bạn trên bậc cửa vì từ giờ phút này trở đi, ai đó ở một nơi nào đó sẽ dõi theo từng cử chỉ của bạn. Bạn bây giờ đã gia nhập vào thế giới ảo không biết bao nhiêu tầng lớp. Quán có 77 đường dẫn, 120 màn hình tivi và những camera nhỏ xíu ẩn hiện khắp nơi. “Trò chơi này giống như phá băng vậy – Leo Fernekes nói – bởi vì thường thì bạn sẽ phải bỏ dở những câu chuyện phiếm để chuyển sang đòi xem mặt người bạn mới. Không giống các quán cafe internet khác, ở đây, bạn có thể dùng màn hình lẫn điện thoại để nói chuyện. Thường thì phút gặp mặt cuối cùng lại ở bên quầy rượu trong quán”.
Với các bạn trẻ New York, trò chuyện qua mạng đã là một hình thức giải trí ưa thích từ vài năm nay nhưng quán bar bây giờ còn là địa chỉ ưa thích của họ với tiện nghi, không gian thoáng rộng và đặc biệt là sự chú trọng cải tiến, nâng cấp máy móc của người chủ. Quán có nhiều loại hình dịch vụ, cả sàn nhảy, massage, tiệm uốn hớt tóc….Song mạnh nhất vẫn là dàn máy phục vụ chatter. Xem ra, hình thức nói chuyện qua mạng này sẽ không những không giảm mà còn tăng lên không ngừng trên phạm vi toàn cầu.
Du lịch Hà Nội: phòng chống tệ nạn xã hội!
Trong năm 2001, sở du lịch Hà Nội đã tổ chức nhiều hội nghị truyền thông phòng chống tệ nạn xã hội, HIV/AIDS cho 430 cán bộ công nhân viên đại diện cho các doanh nghiệp khách sạn, lữ hành hoạt động trên địa bàn thành phố. Sở du lịch đã chủ động in ấn hàng ngàn tranh, tờ gấp mang nội dung phòng chống tệ nạn xã hội, phân phát tới từng đơn vị. Qua đó, tạo ra chuyển biến mạnh mẽ về nhận thức, trách nhiệm của mỗi cán bộ công nhân viên. Ông Nguyễn Thu Gia – chi cục phó chi cục phòng chống tệ nạn xã hội thành phố Hà Nội đánh giá: “ngành du lịch Hà Nội đã thực sự vào cuộc và đã tạo ra một phong trào phòng chống tệ nạn xã hội từ sở đến doanh nghiệp”.
Thời gian tới, sở du lịch Hà Nội sẽ phối hợp với một số ngành chức năng của thành phố kiểm tra một số khách sạn, trong đó có việc thực hiện các quy định về phòng chống tệ nạn xã hội; phối hợp với sở y tế khám chữa bệnh miễn phí cho nhân viên một số cơ sở lưu trú có kinh doanh massage, karaoke. Bên cạnh đó tiếp tục tổ chức các cuộc họp truyền thông phòng chống tệ nạn xã hội cho cán bộ công nhân viên ngành du lịch.
Hà Nội: triển khai thực hiện nghị định 14/CP về quản lý hoạt động kinh doanh dịch vụ bảo vệ
Ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội đã giao cho các sở tư pháp, văn hóa, công an…tổ chức tuyên truyền cho cán bộ, nhân dân hiểu và chấp hành các qui định an ninh trật tự của các tổ chức và cá nhân kinh doanh dịch vụ bảo vệ. Sở kế hoạch – đầu tư chỉ cấp giấy chứng nhận đăng ký kinh doanh hoặc cho phép bổ sung ngành nghề kinh doanh dịch vụ bảo vệ khi có “giấy chứng nhận đủ điều kiện về an ninh trật tự” của công an thành phố. Công an thành phố có trách nhiệm xây dựng kế hoạch tiếp nhận hồ sơ và cấp giấy chứng nhận đủ điều kiện về an ninh trật tự cho các tổ chức, cá nhân có nhu cầu một cách thuận tiện.
T.H – Du lịch – Tổng cục du lịch- Bộ văn hóa – Thông tin- Du lịch – Hà Nội – Số 51- Năm 2001

Bàn thêm về giá…!

Từ số 42 đến nay, trên báo du lịch đã có rất nhiều ý kiến tham gia trao đổi về chính sách “hai giá” của du lịch Việt Nam hiện nay. Hầu hết các ý kiến đều cho rằng không nên duy trì chính sách hai giá bởi nhiều lý do như không công bằng, tạo tâm lý bị đối xử cho người nước ngoài khiến du khách không quay trở lại Việt Nam. Có ý kiến cho rằng, với chính sách “hai giá”, Việt Nam không thể cạnh tranh với các nước trong khu vực như Thái Lan, Malaysia, Indonesia,…Tuy nhiên, theo quan điểm của tôi, chính sách du lịch hai giá trong du lịch chỉ áp dụng cho các loại về thắng cảnh, giá vào cổng các trung tâm vui chơi giải trí, giá vé cho các ấn phẩm, giá vé vận chuyển như xe ô tô, tàu hỏa, máy bay.
Đành là khách du lịch nước ngoài có những đóng góp tích cực đối với thị trường trong nước khi họ sử dụng hàng hóa dịch vụ ở Việt Nam, nhưng đó lại là giá cả của hàng hóa dịch vụ (chứ không phải loại giá đề cập ở trên), mà giá của hàng hóa, dịch vụ thì phụ thuộc vào từng loại, chất lượng, nhà sản xuất. Chỉ một mặt hàng thôi nhưng có nhiều nhà sản xuất, chất lượng và giá cả khác nhau để tùy du khách lựa chọn. Chính phủ không thể quy định trực tiếp vào giá sản phẩm của từng loại hàng hóa được. Một số ý kiến cho rằng “đến điểm du lịch, khách thường mua đồ với giá đắt hơn bình thường”. Chúng ta không thể so sánh giá mặt hàng tại nơi sản xuất với nơi tiêu thụ cách xa hàng trăm kilimet được, bởi người kinh doanh phải chi phí rất nhiều như thuế, chi phí vận chuyển, chi phí nhân công. Tại các nước có nền công nghiệp du lịch phát triển thì dù không quy định trong các văn bản luật pháp nhưng giá hàng hóa ở các điểm du lịch luôn cao hơn so với giá ngoài thị trường.
Có ý kiến khác cho rằng “chỉ nên một giá” rồi lại khẳng định rằng: “lợi nhuận của ngành du lịch là thông qua lượng khách chứ không phải ở chính sách hai giá”, với ví dụ “giá phòng thu 700.000đ/ 1 khách/ đêm không bằng thu 10 khách với 200.000 – 300.000đ/ đêm. Đây là do chiến lược kinh doanh của khách sạn chứ không liên quan đến chính sách hai giá.
Trên thực tế việc sử dụng hàng hóa dịch vụ của người Việt Nam và của người nước ngoài Việt Nam ở thị trường nước ta là như nhau, ví dụ như giá phòng khách sạn, giá thực đơn trong nhà hàng, giá đồ uống, giá viễn thông, giặt là, ….
Nhìn sang nước trong khu vực như Thái Lan, Trung Quốc, Malaysia, Indonesia,…chỉ có giá vé xe bus, tàu hỏa là như nhau còn giá vé thắng cảnh là khác nhau giữa người địa phương và người nước ngoài. Chỉ có điều giá không chênh lệch là mấy.
Vài lời ở trên chỉ có ý trao đổi thêm về giá để thấy rằng chính sách hai giá không phải là vấn đề lớn của du lịch Việt Nam. Cho dù chúng ta có chính sách một giá nhưng thủ tục phiền hà, thái độ phục vụ không tốt thì chưa chắc du khách đã đến nhiều hơn. Điều quan trọng hơn là chúng ta phải có chiến lược riêng phù hợp với tình hình chung đất nước, vừa đảm bảo quyền lợi cho du khách vừa phát triển kinh tế du lịch Việt Nam.
Xây dựng các tháp Eiffel song sinh ở Florida
Hiện dân cư Florida (Hoa Kỳ) đang xôn xao trước cái tin truyền đi từ văn phòng quản lý thành phố nói rằng hai nhà thầu xây dựng hàng đầu đất nước (chưa tiết lộ danh tính) đã trình lên văn phòng kế hoạch xây dựng hai tòa tháp Eiffel khác giống hệt ở Paris với chi tiết rất tỉ mỉ và được tính toán chu đáo, công phu. Dự định, những người anh em của biểu tượng nước Pháp sẽ được đặt trên bãi Pompano.
Trong dư luận xung quanh công trình vẫn còn trên bản vẽ này nổi lên hai trường phái: một bản tin bán nghi liệu nó có thực sự khả thi hay chỉ là trò bắt trăng đáy nước; một quả quyết rằng ý tưởng mới mẻ và “mang tính đột phá” trên nhất định sẽ thành hiện thực vì rằng ai có thể từ chối không ủng hộ nó. Quả vậy, dự định hai tòa “bảo tháp” không chỉ làm giàu thêm tiềm năng du lịch của Florida mà còn là “ngôi nhà chung” của hàng trăm nhà hàng, khách sạn, văn phòng đại diện của các công ty và thậm chí đáy tháp cũng được tận dụng làm garage ô tô. Điều đó có nghĩa là nó giải quyết công ăn việc làm cho chừng 480 người và có thể đóng góp cho ngân quỹ quốc gia một khoản 28.8 triệu usd mỗi năm so với số 1.2 tỷ usd đầu tư thì thật quá hời. Xem chừng ban lãnh đạo thành phố rất thích thú với kế hoạch này bất chấp việc dân cư nước Pháp đang giận sôi lên vì cho rằng như thế là đang xúc phạm tinh thần tự tôn dân tộc của họ.
Đỗ Đình Dũng – Du lịch – Tổng cục du lịch- Bộ văn hóa – Thông tin- Du lịch – Hà Nội – Số 50- Năm 2001

Phương án nào cho người dân vùng hồ Núi Cốc?

860 gia đình có thổ cư và đất canh tác bị ngập, trong đó, 51 gia đình không còn nhà ở và đất sản xuất.
Hiện nay, tại khu vực lòng Hồ Núi Cốc – khu du lịch nổi tiếng của Thái Nguyên – đang có 860 ngôi nhà bị ngập nước. Nhưng có điều…..
Lỗi không bởi thiên tai
Khi xây dựng Hồ Núi Cốc, nhà nước đã đền bù để nhân dân di chuyển khỏi khu vực lòng hồ. Nhưng nhiều hộ vẫn không đi, thậm chí, số hộ đã di chuyển còn quay trở lại. Không gặp trở ngại gì, cháu con họ lại tiếp tục ở tràn xuống lòng hồ. Bí thư đảng ủy xã Tân Thái Hoàng Văn Bình giải thích: “đuổi sao được, họ vẫn thành lập một tổ ở đó, sinh hoạt như dân địa phương.”
Và bây giờ, khi hồ được dự trữ theo đúng thiết kế, thì cả mấy chục bộ bị nước bủa vây. Trong số 5 xã cận hồ là Hùng Sơn, Lục Ba, Vạn Thọ, Bình Thuận, Tân Thái, số hộ không còn nhà ở và đất sản xuất nhiều nhất là xã Vạn Thọ: 25 hộ. Ngoài ra, còn có 115 hộ chỉ còn nhà ở; ruộng đã bị nước ngập hết. Trong căn nhà mới làm trên gò đất ven hồ, anh Nguyễn Ngọc Tiến “khoe” với chúng tôi: em là người đầu tiên có nhà mới đấy, bố, mẹ, anh em đều đang đi ở nhờ cả. Cũng may, dưới lòng hồ anh Tiến mới chỉ làm nhà tạm. Còn như gia đình anh Trần Đình Phương ở đội 10, nhà xây kiên cố, bây giờ có đi cũng chẳng bán được cho ai. Đưa cho chúng tôi xem giấy chứng nhận quyền sử dụng đất (bìa đỏ) số 616, cấp năm 1993, vợ chồng anh phân trần: có bìa đỏ là yên tâm lắm rồi, ai ngờ!
Cấp bìa đỏ cả đất lòng hồ quả là chuyện khó tin, song cả bí thư đảng ủy xã Vạn Thọ Lê Hùng Mạnh và chủ tịch ủy ban nhân dân xã Lục Ba Trần Quốc Hội đều khẳng định còn có nhiều hộ được cấp. Vì thế, mà một số hộ còn đề nghị…đền bù diện tích này. Giải thích về sự ra đời của những chiếc bìa đỏ đó, ông Nguyễn Văn Tiến, chủ tịch ủy ban nhân dân huyện Đại Từ cho rằng, người dân đã thiếu trung thực khi kê khai, xã thiếu tinh thần trách nhiệm nên đã gửi hồ sơ lên huyện và huyện thì thiếu kiểm tra, không biết đấy là đất lòng hồ. Lãnh đạo xã Vạn Thọ và Lục Ba lại nêu lý do là địa phương cũng không biết đấy là đất lòng hồ vì việc cắm mốc mới được thực hiện sau khi chia đất. Rõ ràng, để xảy ra tình trạng hôm nay, ngoài sự cố tình vi phạm của người dân, có trách nhiệm không nhỏ của các cơ quan chức năng!
Có tìm ra lối thoát…ngập?
Những ngày này, người dân vùng lòng hồ đang ở trong hoàn cảnh dở khóc, dở cười. Về hoàn cảnh: đa số đều gặp khó khăn. Về tâm lý: hoang mang. Về dự định, hầu hết những người được hỏi đều trả lời: chờ nhà nước xem….thế nào? Cá biệt có người nói: nếu bần cùng thì chúng tôi làm liều (nổ mìn đánh cá, lên rừng trộm gỗ…) chứ không thể để con chết đói. Vợ chồng anh Phương than vãn từ khi nước ngập tình trạng trộm cắp gia tăng. Bí thư đảng ủy xã Tân Thái và Vạn Thọ đều lo số người đổ xuống hồ kiếm tôm cá ngày càng đông sẽ xảy ra tình trạng trộm cắp, xô xát, an ninh trật tự khó đảm bảo khi dấu hiệu đã có. Mà nghĩ xa hơn, thì dù Hồ Núi Cốc có nhiều cá tôm đến đâu đi nữa thì cũng sẽ cạn kiệt trước sự đánh bắt ngày càng ồ ạt thế này!
Sự xáo trộn lớn trong cuộc sống của hàng trăm gia đình đang ảnh hưởng lớn đến sự phát triển của địa phương. Việc sắp xếp đã được huyện Đại Từ tính đến nhiều tháng trước, song kết quả chưa được là bao. Hầu hết các hộ đều chưa chuẩn bị được điều kiện di dời, chỉ có vài hộ có nguyện vọng đi tỉnh khác sinh sống song cũng rất cần có sự hỗ trợ của nhà nước. Ủy ban nhân dân huyện chỉ đạo các, xã, phải có trách nhiệm bố trí cho các hộ chưa có địa điểm di dời, nhưng quỹ đất hết sức khó khăn. Xã Tân Thái có 359.520 mét vuông đất nằm trong khuôn viên của trạm thủy sản Hồ Núi Cốc nhưng không thuộc diện quản lý của trạm. Đây là nơi có thể di dời đến nhưng theo bí thư đảng ủy xã Hoàng Văn Bình thì đã họp lên họp xuống mà vẫn chưa giải quyết được. Ông Trần Quốc Hội cho biết, Lục Ba có vài chục ha đất có thể bố trí cho các hộ di dời, nhưng vận động mãi cũng chẳng ai vào vì không có điện lẫn ruộng đất. Nếu đầu tư trồng chè thì cũng phải vài năm mới được thu hoạch! Huyện cũng định hướng cho các hộ chuyển nghề, song làm nghề gì để có thu nhập ổn định, lâu dài, thì câu trả lời còn chưa rõ. Dân hỏi xã, xã trông vào huyện, huyện trông chờ kinh phí ở tỉnh….Để giải quyết vấn đề tận gốc, chúng tôi cho rằng, không thể ngày một ngày hai và cần phải có sự tham gia của nhiều cấp, nhiều ngành. Dù phương án nào thì cũng chỉ mang lại hiệu quả khi chính các hộ phải hiểu rõ vấn đề, nỗ lực cùng với địa phương tìm hướng giải quyết.
Nguyễn Thúy Hòa – Du lịch – Tổng cục du lịch- Bộ văn hóa – Thông tin- Du lịch – Hà Nội – Số 50- Năm 2001