Không được thua kém vì là phụ nữ

Tốt nghiệp sư phạm ngoại ngữ song lại “nhảy” sang làm du lịch vì: “Được đi khắp mọi miền Tổ quốc, có cơ hội giới thiệu những danh lam thắng cảnh, nền văn hóa Việt Nam với du khách nước ngoài”. Vừa học vừa làm, đi hướng dẫn kiêm cả điều hành, khảo sát lẫn tính giá tour. Hơn 10 năm trong nghề song tình yêu của chị với ngành du lịch vẫn nguyên vẹn như thủa ban đầu.
Theo chị, nghề hướng dẫn viên có phù hợp với phụ nữ?
Chị Nguyễn Lê Hương: Khá hợp khi chưa vướng chuyện chồng con. Bản chất của người phụ nữ Việt Nam là dịu dàng, ân cần, chu đáo, tận tụy, rất thích hợp với nghề hướng dẫn viên. Khách nước ngoài cảm nhận được ngay và đánh giá rất cao những đức tính này. Tuy nhiên, lúc đã có gia đình riêng, do công việc đòi hỏi phải đi xa dài ngày, bản thân họ tự cảm thấy áy náy vì không làm tròn trách nhiệm người vợ, người mẹ. Vì thế, nhiều người phải bỏ việc không phải họ không yêu nghề. Song tôi thấy, phụ nữ rất hợp với vai trò điều hành du lịch vì đức tính tỉ mỉ, tinh thần trách nhiệm cao.
Những hướng dẫn viên nữ chắc hẳn được chị ưu ái hơn?
Chị Nguyễn Lê Hương: Chưa chắc đâu, đôi khi những đoàn khách khó tôi lại giao cho nữ.
Chị có cho rằng phụ nữ làm hướng dẫn viên sẽ thuận lợi hơn nam giới?
Chị Nguyễn Lê Hương: Hoàn toàn không! Người hướng dẫn viên dù nam hay nữ luôn phải ý thức rằng cần phục vụ khách những gì tốt nhất có thể. Chất lượng phục vụ chỉ có nhờ trình độ, kiến thức của hướng dẫn viên chứ không phải do giới tính quyết định. Không thể cho rằng một nữ hướng dẫn viên thành một phần công nhờ cô ta là phụ nữ. Khi đi với khách là nam giới, một số nữ hướng dẫn viên có chút hình thức tưởng rằng mình được quyền hưởng những ưu ái của khách. Như vậy cô ta đã phạm sai lầm.
Thế còn trong vai trò một nữ quản lý?
Chị Nguyễn Lê Hương: Cũng có thể. Đối với khách du lịch, người nữ điều hành sẽ cụ thể và kỹ lưỡng hơn, mềm mỏng hơn trong giải quyết sự cố. Khi chào giá tour, phụ nữ dễ thuyết phục khách hàng hơn. Nhưng trách nhiệm với gia đình nhiều khi cũng làm người phụ nữ không phát huy hết khả năng.
Một vài lời khuyên cho các bạn gái chuẩn bị và vừa bước chân vào ngành du lịch?
Chị Nguyễn Lê Hương: Đây là nghề thực sự vất vả nên ngoài việc trau dồi kiến thưc phải có tình yêu nghề nghiệp. Các bạn cần phát huy bản sắc vốn có của người phụ nữ Việt Nam. Đặc biệt không bao giờ được nghĩ tôi là phụ nữ nên kém một chút cũng không sao!
Hội nghị bàn biện pháp khắc phục ảnh hưởng của sự kiện ngày 11/9 tại Thừa Thiên – Huế
Vừa qua, tại Huế, Tổng cục Du lịch đã chủ trì hội nghị bàn biện pháp khắc phục ảnh hưởng của sự kiện ngày 11/9 với sự tham gia của đại diện các ban, ngành tỉnh Thừa Thiên – Huế và các doanh nghiệp du lịch đóng trên địa bàn. Do ảnh hưởng của sự kiện ngày 11/9 Du lịch Việt Nam có sự thay đổi thị trường, xác định 4 thị trường trọng điểm là Trung Quốc, Asean, Đông bắc Á và thị trường nội địa.
Tin khắp nơi
Lễ ký hợp đồng giám sát dự án môi trường giữa Công ty tư vấn giám sát nước và môi trường của Hà Lan với công ty Môi trường – Đô thị thành phố Đà Nẵng vừa diễn ra. Giai đoạn I của dự án được Ngân hàng Thế giới tài trợ 32,59 triệu đô la, Chính phủ Úc viện trợ không hoàn lại hơn 1,24 triệu đô la và vốn đối ứng trong nước hơn 7,22 triệu đô la. Dự án được chia làm 8 gói thầu, hiện đã mở được 4 gói. Theo kế hoạch, dự án sẽ hoàn thành vào cuối năm 2004.
Thừa Thiên Huế: Tổ chức thi nâng bậc nghề năm 2001 cho 180 cán bộ công nhân viên ở các khách sạn trên địa bàn với các nghiệp vụ: Lễ tân, Bàn, Buồng, Chế biến món ăn và Bảo vệ. Kết quả có 73,3 phần trăm cán bộ công nhân viên đạt loại trung bình và 0,06 phần trăm cán bộ công nhân viên không đạt yêu cầu. Kết quả đợt thi đã phản ánh đúng thực chất bậc nghề của cán bộ công nhân viên.
Bạc Liêu: Trùng tu, tôn tạo đền thờ Bác Hồ tại xã Châu Thới (huyện Vĩnh Lộc) và xây dựng khu di tích, nhà trưng bày hiện vật… trên diện tích 9.100 mét vuông, kinh phí 3 tỷ đồng. Cũng vào dịp này, Bộ Văn hóa Thông tin đã trao bằng công nhận đền thờ Bác Hồ ở xã Châu Thới là di tích lịch sử văn hóa cấp quốc gia.
Ninh Bình: 6.000 USD để bảo vệ tài nguyên Hoa Lư. Sở Khoa học – Công nghệ và Môi trường Ninh Bình đã tiếp nhận dự án “Tăng cường sự tham gia của cộng đồng trong công tác bảo vệ tài nguyên thiên nhiên tại cố đô Hoa Lư” do Đại sứ quán Thụy Điển tài trợ với tổng kinh phí 6.000 USD, được thực hiện từ tháng 9-2001 đến tháng 9-2002. Dự án đã xây dựng phòng thông tin, trưng bày tài nguyên hang động, mẫu gen động vật, thực vật, cây thuốc… tại đền vua Đinh nhằm phục vụ nhu cầu tham quan du lịch.
Khánh Hòa: Kêu gọi đầu tư vào du lịch tại Thành phố Nha Trang thông qua các dự án: Khu du lịch Hải Đảo thuộc phường Ngọc Hiệp (12ha), do Công ty Cung ứng Tài biển Thương mại và Du lịch Nha Trang làm chủ đầu tư: Khu du lịch tại đảo Hòn Tằm, Vĩnh Nguyên (137,7ha); Khu du lịch đảo Trí Nguyên và hệ thống cáp treo tại đảo Trí Nguyên, phường Vĩnh Nguyên (113ha); Khu du lịch Sông Lô tại cửa sông Lô, xã Phước Đồng (104ha), do Sở Du lịch Khánh Hòa làm chủ đầu tư và Khu du lịch đèo Cổ Mã thuộc bán đảo Hòn Gốm, huyện Vạn Ninh (10ha).
Trịnh Hiếu – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 42(207)2001

Đánh thức nàng công chúa

Sự bâng khoan này bắt nguồn từ một thực tế. So với các nước trong khu vực thì Việt Nam có duy nhất một hãng sản xuất phim hoạt hình, lại ít được chiếu rộng rãi trên truyền hình. Do vậy, không có sự cọ sát, cạnh tranh, không lắng nghe được hồi âm của khán giả để điều chỉnh khuynh hướng sáng tác cho phù hợp. Với chỉ tiêu khiêm tốn: 5 phim/ 1 năm và thời lượng mỗi phim là 10 phút thì việc rút kinh nghiệm cũng là một điều khó. Hơn nữa những khó khăn xoay quanh chuyện làm phim, cả ở khâu tài chính lẫn khâu kĩ thuật, vẫn là bài toán chưa có lời giải. Mặt khác lực lượng làm phim chưa hoàn toàn thích nghi được với cơ chế thị trường nên phim hoạt hình của ta chưa thật hay và thật hấp dẫn sẽ rất đáng tiếc. Nếu như tình hình này cứ tiếp diễn bởi thiếu nhi chiếm 1/3 dân số và ý muốn xem phim hoạt hình Việt Nam của trẻ em là một nhu cầu có thật. Tuần lễ phim hoạt hình Việt Nam diễn ra tại Hà Nội vào trung tuần tháng 7 vừa qua là một minh chứng. Ngay buổi khai mạc, đã có quá đông khán giả hâm mộ tìm đến, vượt xa con số dự kiến 450 chỗ ngồi của hãng phim hoạt hình Việt Nam. Sự thành công của tuần lễ phim hoạt hình Việt Nam là động lực thúc đẩy và cũng gợi cho các nhà làm phim đôi điều suy nghĩ. Để phim hoạt hình Việt Nam có thể trở nên gần gũi với trẻ em, thì kịch bản phim ngoài ý nghĩa giáo dục sâu sắc cũng cần phải có cái mới, cái hay, phù hợp với tâm lí thiếu nhi hiện đại. Tuy nhiên, để làm được điều đó, ngoài sự nỗ lực của hãng phim hoạt hình Việt Nam, các bộ, ngành liên quan cũng cần có một cái nhìn mới trong việc hỗ trợ, tạo điều kiện cho phim hoạt hình Việt Nam phát triển.
Liên đoàn đại chiến thanh tra
Nói theo ngôn ngữ bóng đá, đội “thanh tra” đang tạm dẫn trước 1-0. Hiện trận đấu đang ở những phút cuối cùng, đội “liên đoàn” đang ào lên quyết tâm gỡ lại. Đội “thanh tra” lại bị ép sân. Kết quả trận đấu sẽ như thế nào?
Có thể nói đây là một trận đấu có thời gian kỉ luật: 7 tháng. Và nếu như không có quyết định bất ngờ và kiên quyết của tân bộ trưởng chủ nhiệm ủy ban thể dục thể thao về việc tổ chức đại hội liên đoàn bóng đá Việt Nam thì chưa chắc nó đã được diễn ra vào thời điểm này. Dự thảo kết luận thanh tra được công bố. Tựu trung lại, liên đoàn bóng đá Việt Nam khóa 3 đã mắc nhiều sai phạm trong việc quản lý và sử dụng tiền. Tiền của liên đoàn chủ yếu là tiền tài trợ nên một số nhân vật chủ chốt tự đưa ra các chế độ để được hưởng nhiều hơn trên một chế độ tài chính kế toán lỏng lẻo. Vì thế mà thanh tra uy ban thể dục thể thao đã đề nghị truy thu gần 400 triệu đồng. Như vậy, có thể coi đội “thanh tra” đã dẫn trước một bàn. Không còn gì để mất, đội “liên đoàn” ào lên quyết gỡ, không thắng được thì cũng phải hòa. Thoạt đầu, “cầu thủ” Lê Hùng Dũng ủy viên thường trụ trưởng ban tài chính cho phát hành rộng rãi báo cáo giải trình ngày 11/7 và thư gởi bộ trưởng Nguyễn Danh Thái ngày 22/7 dài tổng cộng ngót 200 trang khổ A4. Người bị đề nghị truy thu số tiền lớn nhất 189 triệu đồng đã giải trình một cách tỉ mỉ, bài bản, công phu nhất. Tiếp đó là phản đối bằng lời lẽ gay gắt ngay trong buổi công bố dự thảo thanh tra. Và rồi, đích thân chủ tịch liên đoàn bóng đá Việt Nam Mai Văn Muôn người bị đề nghị truy thu 53 triệu đồng đã phát hẳn văn bản số 306-2001/LĐBĐVN gởi bộ trưởng kiến nghị: 1 xem xét lại những kết luận của đoàn thanh tra trên cơ sở pháp lý, đảm bảo sự dân chủ, công bằng, trong sáng, trung thực; 2 xem xét lại tư cách và năng lực các thành viên trong đoàn thanh tra để thay thế những thành viên khác có đầy đủ kiến thức, trình độ và có phẩm chất đạo đức; 3 chuyển sang cơ quan điều tra và thanh tra nhà nước xem xét những vi phạm một cách có hệ thống về pháp lệnh thanh tra của đoàn thanh tra ủy ban thể dục thể thao. Xem thế, đủ biết nhiều vị trong liên đoàn muốn phủ nhân kết quả thanh tra vừa công bố. Làm được vậy, thì rõ ràng đội “ thanh tra” đã thua đậm. Xong, đó là điều khó có thể xảy ra. Vì sao? Đoàn thanh tra không chỉ có các cán bộ của ủy ban thể dục thể thao mà của cả thanh tra nhà nước. Với thời gian kéo dài như vậy, cùng với tình hình phức tạp trong mối quan hệ liên đoàn ủy ban thể dục thể thao cũng như sự mong đợi của dư luận không thể nói hoặc không thận trọng. Xong, quan trọng hơn là các lập luận giải trình của nhiều cá nhân có liên quan lại không được thuyết phục cho lắm. Đơn cử một luận điểm của ông Lê Hùng Dũng về việc “ban TC&VĐTT của chúng tôi trong 3 năm qua đã tạo được nguồn thu kỉ luật cho bóng đá Việt Nam”. Không ai phủ nhận thành tích này của liên đoàn. Xong, không thể vì thế mà các ông có thể tự tung tự tác. Là một doanh nghiệp, ông không thể không biết các quy định tài chính của nhà nước mà tự tiện “cho mượn” tài khoản vãng lai của đơn vị mình để ghi thu chi cho đội tuyển quốc gia. E rằng chuyện” cho mượn” này chưa hẳn đã vô tư. Lúc này các vị liên quan trong liên đoàn đang cố gắng giải thích. Chắc có người được đính chính vài điểm nhỏ nhưng bản chất của dự thảo thanh tra không thể sửa đổi. Có thể coi trong vòng 15 ngày kể từ khi dự thảo thanh tra được công bố, đội “thanh tra” bị ép sân. Tuy nhiên, hãy đợi đến ngày 7/8, sau khi các vị có liên quan giải thích hét và thanh tra công bố kết luận chính thức. Lúc đó trận đấu mới có kết quả cuối cùng.
Nguyễn Công -Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 41 (206) 2001

Phát triển du lịch Hà Nội là nhiệm vụ của các cấp, ngành.

Thành phố Hà Nội có rất nhiều lợi thế để phát triển du lịch và thực tế đang là một trong những trung tâm du lịch lớn của toàn quốc. Tuy nhiên, cần phải làm gì để du lịch Hà Nội phát triển bền vững và trở thành nền kinh tế mũi nhọn của Thủ Đô? Phóng viên báo Du lịch đã trao đổi với ông Phan Văn Vượng – Phó chủ Tịch ủy ban nhân dân thành phố, Trưởng ban chỉ đạo phát triển du lịch TP. Hà Nội
PV: Xin ông cho biết vị trí của ngành Du lịch trong cơ cấu kinh tế của thành phó hiện nay?
Ông Phan Văn Vượng: Trong những năm gần đây tốc độ tăng trưởng của Du lịch Hà Nội luôn đạt bình quân 10-15%/năm. GDP Du lịch năm 200 chiếm trên 7% GDP của toàn thành phố. Hoạt động du lịch đã mang lại nhiều thành tựu về kinh tế, văn hóa, xã hội. Góp phàn tích cực chuyển dịch cơ cấu kinh tế Hà Nội theo hướng dịch vụ – công nghiệp- nông nghiệp trong đó Du lịch chiếm thị phần quan trọng trong dịch vụ, tạo nguồn thu ngoại tệ quan trọng, giải quyết việc làm cho hàng vạn người và mở rộng hội nhập với bạn bè trong nước và quốc tế.
PV: Vậy theo ông, ủy ban nhân dân thành phố và các cấp, ngành cần thực hiện những biện pháp gì để Du lịch Hà Nội phát triển bền vững và trở thành ngành kinh tế mũi nhọn?
Ông Phan Văn Vượng: Từ sau nghị quyết 11/NQ- TU của Ban thành vụ Thành ủy về “Đổi mới và phát triển Du lịch Thủ Đô đã được khẳng định. Các cấp, các ngành có sự phối hợp bước đầu tốt đẹp, tạo điều kiện cho Du lịch phát triển. Tuy nhiên, để Du lịch Thủ Đô phát triển bền vững và trở thành ngành kinh tế mũi nhọn, TP. Và các cấp, ngành cần tiếp tục nâng cao nhận thức về vai trò, vị trí của du lịch. Kinh tế – văn hóa – xã hội có phát triển mới cho ngành du lịch phát triển bền vững. Ngược lại, Du lịch phát triển sẽ thúc đẩy các ngành khác đi lên.
Cùng với việc nâng cao nhận thức, Tp. Và các ngành cần đầu tư cho Du lịch, đẩ mạnh tuyên truyền, quảng bá và tạo dựng sản phẩm du lịch mới nhằm thu hút nhiều khách du lịch. TP, đã phê duyệt và giao cho nghành Du lịch cùng các quận, huyện triển khai nhiều dự án xúc tiến phát triển du lịch, cấp kinh phí cho các chủ đầu tư lập dư án và mở hướng huy động các nguồn vốn đầu tư. Các nghành, các cấp cần phối hợp tích cực, tạo điều kiện thuận lợi cho nghành du lịch và chủ đầu tư triển khai thực hiện có kết quả các dự án trên. Cần tiếp tục nghiên cứu một số dự án khác như khai thác tiềm năng văn hóa lịch sử, xây dựng các sản phẩm du lịch đặc trưng, đậm đà bản sắc văn hóa của Thăng Long – Hà Nội và các vùng phụ cận.
Bên cạnh đó, cần tăng cường hơn nữa sự phối hợp của các cấp các nghành, trước hết là các cơ quan thành viên trong Ban Chỉ đạo phát triển du lịch TP. Hà Nội đối với Du lịch. Du lịch là nghành kinh tế tổng hợp, là nghành kinh tế mũi nhọn thì phát triển du lịch là nhiệm vụ của mỗi nghành, mỗi cấp. Vào tháng 10 tới, Liên hoan du lịch Hà Nội năm 2001 sẽ diễn ra. Các nghành các cấp cần có kế hoạch phối hợp cụ thể để liên hoan thành công, vừa thực sự là ngày hội nhân dân, vừa gây ấn tượng tốt đẹp đối với khách du lịch đồng thời tuyên truyền quản bá về du lịch nhân văn của Hà Nội với bạn bè trong và ngoài nước.
PV: Uỷ ban nhân dân thành phố Hà Nội đã có cơ chế hỗ trợ doanh nghiệp du lịch trong việc tăng cường quản bá ra nước ngoài chưa, thưa ông?
Ông Phan Văn Vượng: Tăng cường quản bá ra nước ngoài là rất cần thiết và rất quan trọng đối với du lịch. Trước mắt thành phố tạo điều kiện cho sở Du lịch làm các ấn phẩm như đĩa CD-ROW, sách…, cử các đoàn ra nước ngoài và tiếp xúc với các đoàn quốc tế đến Hà Nội để mở rộng quan hệ hợp tác quốc tế. Khuyến khích các doanh nghiệp lớn tham gia các hội chợ, hội nghị, hội thảo quốc tế, mở đại diện ở một số nước thuộc khu vực thị trường du lịch lớn.
Thành phố sẽ tiếp tục nghiên cứu để sớm có cơ chế hỗ trợ ngành du lịch tăng cường hoạt động quảng bá ra nước ngoài. Nhân đây tôi cũng đề nghị các ngành hàng không, công an, văn hóa-thông tin, hải quan… cùng phối hợp tháo vỡ khó khăn, tạo điều kiện thuận lợi cho du lịch Thủ Đô làm đầu mối hội nhập giữa Hà Nội với Thủ Đô các nước và bạn bè trên thế giới.
PV: Xin cảm ơn.
Hội thảo du lịch PATA: Xu hướng mới cho du lịch châu á – Thái bình dương
“Quản lý công nghệ thông tin nhằm nâng cao chất lượng phục khách hàng và khách sạn”, là chủ đề của chương trình hội thảo du lịch do Chi hội Du lịch châu Á – Thái Bình Dương (PATA) Việt Nam tổ chức ngày 1/8/2001 tại Caravelle Hotel (TP. HCM). Đại diện Hiệp hội PATA Trung ương, Chi hội PATA Việt Nam cùng các công ty du lịch, khách sạn trong và ngoài nước đã tham gia.
Ông Joseph Mclnerney, Giám đốc điều hành PATA Trung ương đã nhấn mạnh đến việc ứng dụng thông tin trong các dịch vụ du lịch. Xem đây là một xu hướng làm thay đổi sáng kể bộ mặt ngành du lịch trong khu vực và toàn thế giới.
Tại Hội thảo, Tiến sĩ Phạm Từ, phó tổng cục Trưởng tổng cục Du lịch, Chủ tịch chi hội PATA Việt Nam cho biết: Hội thảo là dịp tốt để các doanh nghiệp – thành viên Chi hội PATA Việt Nam, các nhà quản lý du lịch thảo luận, trao đổi thông tin để từ đó có thể áp dụng vào thực tiễn phát triển du lịch Việt Nam sau này.
Ngày 2/8/2001, Chi hội PATA Việt Nam tiến hành đại hội thường niên lần thứ 7.
Phúc Hiền -Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 41 (206) 2001

Cocktail Năm Thạnh.Cocktail Năm Thạnh

Bác Năm Thạnh – nguyên là metđoten ở khách sạn Hòa Bình, thành phố Vũng Tàu nổi tiếng về pha chế cocktail. Trên 15 loại cocktail đã ra đời với giá thành hạ thấp 50% mà vẫn đảm bảo hương vị ngon như rượu ngoại, được khách du lịch ưa thích, và luôn tìm đến uống. Không phải bỗng chốc thành bar – tender thiện nghệ và danh tiếng như vậy. Có lần bác tâm sự: “Tôi là người Bình Trị Thiên, nhà nghèo. Năm 16 tuổi tôi đi làm thuê đủ mọi việc nhưng lâu nhất là làm ở các tiệm ăn và khách sạn. Đã là người đi làm công thì bất cứ chuyện to nhỏ gì cũng phải làm: quyết nhà, lau bàn ghế, rửa chén bát đến chạy bàn nấu ăn suốt từ sáng sớm đến tối khuya.
Sau ngày miền Nam được giải phóng, lãnh đạo công ty Du lịch Dịch vụ dầu khí Việt Nam (OSC) đã giao cho bác phụ trách tổ bàn của khách sạn Hòa Bình. Bác đã đem hết nhiệt tình và kiến thức nghề nghiệp truyền đạt cho lớp đồng nghiệp trẻ. Với thái độ ân cần chỉ bảo cùng tình cảm thân thương, chỉ trong 4 năm, bác đã huấn luyện tại chỗ trên 200 bạn trẻ nam nữ muốn vào nghề, không ít người có tay nghề cao làm việc ở các Công ty Du lịch khác ở phía Nam. Ngay trong tổ chức bàn bác phụ trách có 16 người thì người nào cũng được nâng bậc tay nghề. Học viên của bác có người được chọn làm giáo viên nghiệp vụ bàn ở Trường Du lịch Vũng Tàu. Không chỉ là người quản lý bậc thầy còn tôn bác là “nhà kỹ thuật tài ba”, là nhà phát minh sáng tạo Cocktail Năm Thạnh”.
Chính do sự nỗ lực của bác và của đồng nghiệp mà doanh thu của tổ bàn năm nào cũng vượt số chỉ tiêu và trở thành tổ lao động XHCN hàng chục năm liền. Bản thân bác Năm Thạnh đã từng được bầu là chiến sĩ thi đua cấp đặc khu và được chủ tịch hội đồng Bộ trưởng và Bộ ngoại giao ngày đó tặng bằng khen, và được công nhận là chiến sĩ thi đua toàn quốc tại Đại hội Anh hùng chiến sĩ thi đua toàn quốc lần thứ 5.
Vụng chèo khéo chống.
Lần ấy, do đường từ Hà Nội đi Lạng Sơn đang trong giai đoạn hoàn thiện nên đôi khi xe lại chồm lễn bởi những chỗ nối có mặt đường đang được rải nhựa. Mặc dù tôi đã bắt nhịp cho cả đoàn cùng hát để quên những cú xóc, nhưng thỉnh thoảng cũng có tiếng xuýt xoa. Nhưng dần dần hình ảnh núi Mã Yên, ải Chi Lăng, cả những vườn na đang đâm chồi nảy lộc đã xuất hiện bên đường. Trong lúc tôi đang giới thiệu thì chiếc xe cứ nghiêng dần, nghiêng dần về một bên như có lực hút của các khối nam châm. Cả đoàn khách trở nên nhốn nháo, những tiếng la ó xen với tiếng khóc của một cậu bé đang ôm lấy mẹ vì sợ. Lời trấn an của tôi và anh lái xe cũng không làm cho vẻ lo lắng của mọi người chùng xuống được. Cả đoàn yêu cầu chúng tôi gọi về công ty thay xe khác vì cho rằng cứ đi tiếp xe không đảm bảo an toàn. Lúc đó tôi như đứng trên đống lửa. Quan anh phụ xe, tôi được biết loại xe 45 chỗ chúng tôi đang đi có tuổi đời từ năm 1990. Bộ giảm xóc của loại xe này được cấu tạo không phải là bằng những thanh nhíp hay lò xo mà bằng bốn cái bầu hơi. Sự cố nghiêng xe là do bánh xe lên xuống những chỗ nối của mặt đường đã làm chiếc phanh hãm của bầu hơi bị tuột. Chờ cho người ổn định tôi giải thích về sự cố vừa qua và nói: “Thưa các bác, các cô chúng ta đang sống và nghe nhiều nhưng hôm nay chúng ta mới biết thế nào là thế giới nghiêng 23,5 độ”. Một bác có tuổi chỉ vào tôi nói: “Cậu chỉ được cái vụng chèo kéo chống”. Mọi người vỗ tay tán thưởng, không khí trên xe được vui vẻ trở lại. Tôi như trút được gánh nặng. Suốt thời gian còn lại của chuyến đi là bầu không khí sôi nổi, thân thiện, đôi khi tôi còn được là anh 23.5 độ, anh vụng chèo…
Thật may mắn tôi lại được dẫn đoàn khách đi Sầm Sơn vào dịp hè. Bác trưởng vỗ vào vai tôi và nói: “Nếu không có cái vụng chèo chống của cháu thì chưa chắc gì hè này bác cháu ta còn gặp lại nhau”. Không ai muốn những tình huống bất ngờ sẽ đến với chuyến đi của mình nhưng tôi cũng không biết chính điều đó có phải là sự khích lệ hay không?.
Nếu không có những tình huống xảy ra xũng có thể làm giảm đi tính năng động sáng tạo của hướng dẫn viên du lịch và sự gần gũi, thân thiện mà mỗi chuyến đi đều cần có.
Mai Khôi – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 41 (206) 2001

Kế hoạch di dời voi ở Bình Thuận

Ông Bohk Sharif Bindaim vừa dẫn đầu đoàn săn voi quốc tế gồm nhiều quốc tịch Malaysia, Thái Lan, Indonesia đã cùng đoàn chuyên gia Việt Nam đến Bình Thuận để săn bắt đàn voi dữ đã từng giết chết 19 người. Kế hoạch săn bắt voi dữ ở Bình Thuận như sau: chuẩn bị hiện trường tập kết gần nguồn nước, có cây cổ thụ đường kính 40cm trở lên; 3 con voi đực đến từ Tây Nguyên sẽ theo dấu, đánh đuổi và kèm từng con voi rừng đến bãi gây mê. Voi rừng sẽ bị bắn thuốc gây mê, xích vào cây cổ thụ hoặc cọc sắt to ngoại cỡ… Sau đó, cũng chính những chú voi này sẽ tập cho lũ voi rừng những thói quen thông thường của voi nhà trước khi đưa chúng về Bản Đôn (Đắk Lắc).Nếu voi rừng quá hung hãn, không thể đưa lên Bản Đôn thì sẽ phải đưa về Thảo Cầm Viên (thành phố Hồ Chí Minh) để thuần dưỡng. Theo các chuyên gia, điều quan trọng nhất là xác định chính xác liều lượng thuốc gây mê để voi rừng không đủ sức gây nguy hiểm cho đoàn săn voi và cũng không bị chết như lần trước.
Thế kỷ XV nhiều cường quốc Tây u đi tìm con đường biển tới Ấn Độ và Trung Quốc
Kể từ thời cổ đại đến thế kỷ XV, con đường buôn bán giữa châu u và Trung Quốc, Ấn Độ đều qua các quốc gia trung gian ở Trung Á và Địa Trung Hải, do đó giá cả các mặt hàng như hương liệu, tơ lụa, đá quý, đồ thủ công v.v… của châu Á bán tại châu u rất đắt. Do nhập siêu nên vàng bạc ở châu u vào giữa thế kỷ XV hầu như bị cạn kiệt.
Trước tình hình đó, nhiều cường quốc châu u như Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha, Pháp, Italia, Anh v.v… buộc phải tìm con đường hàng hải đi tới châu Á mà không cần qua khu vục chống chế của những quốc gia Hồi giáo ở Trung Á và Địa Trung Hải như đã nói ở trên.
Lúc này ở châu u người ta nghĩ tới các học thuyết thời cổ đại nói về Trái Đất hình cầu đã bị nhà thờ thiên chúa giáo coi là một tà đạo và cấm lưu truyền trong dân gian. Và nếu học thuyết về Trái Đất hình cầu là đúng thì con người có thể tới châu u đi về phía đông, hoặc về phía tây đều có khả năng tới Ấn Độ và Trung Quốc. Xuất phát từ quan điểm trên tại châu u có 3 phương án khác nhau:
Người Bồ Đào Nha đi về phía đông, vòng qua châu Phi để tới miền Tây Ấn.
Người Tây Ban Nha đi về phía tây, vượt qua Đại Tây Dương để tới miền đông Ấn. Kết quả người Tây Ban Nha đã vô tình tìm ra châu Mỹ và nhiều năm sau, khi Critxtốp Côlông chết, ông vẫn tin rằng những miền đất ông tìm thấy ở châu Mỹ là đất thuộc Ấn Độ
Người Pháp, người Anh chủ trương đi qua các biển Bắc Mỹ, bắc Liên bang Nga để tới Ấn Độ và Trung Quốc. Rất tiếc, các điều kiện tự nhiên ở các biển trên quá khắc nghiệt và người Anh, người Pháp đành chịu thất bại.
Người Bồ Đào Nha đi tới châu Á bằng cách vòng qua châu Phi
Người đề xướng ra phương án trên là hoàng tử Bồ Đào Nha Henri. Năm 1415 ông lập ra một viện nghiên cứu địa lý và hàng hải ở cực nam lãnh thổ Bồ Đào Nha. Ông tập trung các nhà bác học, thiên văn, địa lý, hàng hải để nghiên cứu và đặt ra kế hoạch nam tiến, mỗi lần đi, lần sau đi xa hơn lần trước. Lần thứ nhất, người Bồ Đào Nha đi vào năm 1420, đến lần thứ 9 vào năm 1486 họ phát hiện ra mũi Hảo Vọng và từ mũi này họ có thể đi vào Ấn Độ Dương sang châu Á.
Như vậy phải mất 66 năm người Bồ Đào Nha mới đi hết một nửa vòng phía tây của lục địa Phi. Vì sao phải mất nhiều thời gian như vậy? Các tư liệu còn ghi lại trong sử sách người Bồ Đào Nha cho hay, vào thời đó các thủy thủ bị ảnh hưởng bởi những thuyết hoang đường, buộc họ phải rất thận trọng khi đi về phía Nam. Các thuyết hoang đường cho rằng càng đi về gần xích đạo thì nước biển càng nóng và tới đúng xích đạo thì nước sôi lên, còn ánh nắng mặt trời ở xích đạo có thể quay chín thịt một con cừu. Hiện tượng trên làm cho các thủy thủ người Bồ rất sợ và ngay chuyến đầu họ ra sức quan sát xem thuyết trên đúng hay sai. May thay, sự thật lại khác với lời đồn. Họ thấy phong cảnh các miền xích đạo rất đẹp nhất là các bãi biển có rừng dừa soi bóng xuống nước, con người ở xích đạo mạnh khỏe, rất thích khiêu vũ.
Tuy nhiên cũng không ít hiện tượng làm cho các thủy thủ sợ hãi ví như bầu trời ở Nam bán cầu (sau khi vượt qua xích đạo) lại có các sao và chùm sao khác với Bắc bán cầu. Họ không giải thích nổi vì sao họ không còn nhìn thấy sao Bắc Đẩu nữa.
Mặt khác, do thiếu kiến thức địa lý nên họ rất vất vả phải chèo thuyền bơi ngược dòng hải lưu lạnh chảy sát với bờ biển châu Phi. Họ chưa hiểu và chưa nắm được các quy luật và sự phân bố các loại gió ở Nam Bán cầu nên đã mất nhiều thời gian và sức lực bơi thuyền, chèo chống trong trường hợp ngược gió.
Cuối cùng sự dũng cảm và tính kiên trì của người Bồ Đào Nha đã được đền đáp. Trong chuyến thám hiểm lần thứ 9, cả đoàn đã rủi ro gặp bão lớn, đẩy họ về tới mũi đất cực nam của châu Phi. Tại đây họ rất kinh ngạc khi thấy sóng biển cao tới 15m và cả đoàn nhất trí đặt tên cho nơi này là Mũi Bão.
Đoàn thám hiểm trở về nước, báo cáo với nhà vua về kết quả chuyến đi. Vua Bồ Đào Nha rất vui mừng và đổi tên Mũi Bão thành Mũi Hảo Vọng. Cho tới nay, sau 5 thế kỷ địa danh Mũi Hảo Vọng vẫn không đổi trên các loại bản đồ thế giới và châu Phi.
Mũi Hảo Vọng có nghĩa là mũi mang lại nhiều điều hy vọng tốt lành và đúng như lời ước đoán, Bồ Đào Nha đã tìm thấy đường đi châu Á và sau đó không lâu, quốc gia này đã trở thành một nước giàu có nhất châu u.
Lê Trọng Túc – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 30(195)2001

Công đoàn ngành du lịch Nghệ An với công nhân lao động

Cùng với việc tăng trưởng về cơ sở vật chất, đội ngũ cán bộ công nhân viên lao động ngành du lịch Nghệ An thời gian qua không ngừng được phát triển cả về số lượng và chất lượng. Năm 1995 toàn ngành có 1.181 lao động, đến quý I năm 2001 đã tăng lên 2.169 lao động. Trong đó, các đơn vị trực thuộc có 859 người chiếm 39,6%, số còn lại các đơn vị kinh doanh du lịch (KDDL) thuộc các thành phần kinh tế khác.
Trong quá trình chuyển đổi nền kinh tế, nhiều công nhân viên chức thường xuyên được nâng cao trình độ chuyên môn nghiệp vụ, ngoại ngữ, tin học phục vụ tích cực hoạt động của ngành. Lực lượng lao động trẻ chiếm 65% thực sự đã trở thành nồng cốt trong các hoạt động tiếp thị, quảng bá, hoạt động kinh doanh, hoạt động văn nghệ văn hóa Nghệ thuật đặc biệt, trong những năm gần đây 1995- 2000 ngành đã cử nhiều CNVC lao động đi tham quan, học tập kinh nghiệm kinh doanh du lịch ở các tỉnh bạn và các nước Thái Lan, Singapore. Nhờ vậy, trong thời gian qua, lượng khách cũng như doanh thu du lịch tăng khá, năm sau tăng hơn năm trước. Đời sống công nhân lao động trong ngành không ngừng được cải thiện, thu nhập ổn định bình quân 460.000đ/ người/ tháng.
Thực hiện việc chuyển đổi doanh nghiệp Nhà nước sang công ty cổ phần, khoán quản, công đoàn ngành du lịch Nghệ An đã tham gia vào ban đổi mới quản lý doanh nghiệp và chỉ đạo các công đoàn cơ sở thực hiện hướng dẫn của tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam, phổ biến các chính sách như: Cổ phần ưu đãi, cổ phần người nghèo, bảo đảm lợi ích thiết thực của người lao động.
Cùng với việc phổ biến và hướng dẫn người lao động thực hiện các chủ trương, chính sách của Đảng và nhà nước, công đoàn ngành du lịch Nghệ An thường xuyên chỉ đạo các công đoàn cơ sở thực hiện tốt các chính sách và bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế, bảo đảm việc làm và đời sống cho CNVC lao động, nhất là các đối tượng chính sách.
Hoạt động xã hội là một trong những nội dung được công đoàn ngành quan tâm. Vì thế, công đoàn đã tập hợp công nhân viên chức tham gia vào các phong trào quần chúng: ủng hộ đồng bào bị thiên tai lũ lụt, ủng hộ đồng bào vùng sâu vùng xa, trẻ em nhiều gặp nhiều khó khăn, trồng cây xanh bảo vệ quan cảnh môi trường khu du lịch.
Nhờ có sự chỉ đạo sát sao của công đoàn cấp trên, trong những năm qua, các công đoàn cơ sở của ngành du lịch luôn luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao, nhiều cơ sở liên tục đạt danh hiệu “Cơ sở vững mạnh”, đóng góp đáng kể cho việc bảo vệ và chăm lo đời sống mọi mặt cho người lao động.
Tạo màu và đặt tên món ăn
Chiết xuất của củ quả để lấy nước làm màu cho vào món ăn là kỹ thuật tạo màu trình độ cao, không độc hại. Củ nghệ cho màu vàng, quả gấc cho màu đỏ tươi hay da cam, củ cải tím cho màu hường, màu hoa cà, lá rau má cho màu xanh cốm. Thế nhưng, sự khéo léo lại là đừng quá lạm dụng liều lượng khi pha chế màu sắc. Tạo màu quá đậm thành sẫm sẽ làm cho người ta sẽ làm cho người ăn có cảm giác ngấy chán hoặc hoài nghi là màu thực phẩm, thậm chí màu công nghiệp, nên chỉ giữ mức màu phơn phớt là đẹp mắt nhất. Xốt mayonnaise hay kem phủ lên mặt bánh cũng màu nhẹ nhàng như vậy mới ngủ ngon. Nhà hàng Lam Sơn ở thành phố Hồ Chí Minh có rượu tiết dê pha chế màu hồng từ xi rô lựu làm cho người uống dễ chịu khoan khoái hơn là nhờ màu sắc tươi ngon. Cũng như vậy, khi khách được uống rượu rắn đều có pha thêm xi rô lựu để làm mất đi màu tiết dê nguyên chất mà khách e ngại, nhất là đối với người lần đầu uống tiết dê, rượu rắn.
Sau chầu rượu bổ là chầu ăn các loại thịt đặc sản ấy, nhưng có nhiều nhà hàng đặt tên loạn xạ cho các món ăn dê, món rắn bằng những từ hoa mĩ để đánh lừa dịch vị người ăn. Kiểu “treo đầu dê bán thịt chó” nghe tên kêu nhưng chất độn trong món ăn quá nhiều thậm chí “lẩu dê” mà hóa ra “lẩu cừu”vì hai thứ thịt đều có mùi hoi nhưng mấy ai phát hiện được? Thực đơn của các nhà hàng Phương Tây vẫn giữ nguyên được tính trung thực như tôm hùm thị gọi là Lobster, lợn sữa lại gọi là Cochon de lait, mì xào thì Spaghetti mà vẫn kích thích người ăn. Thay vì đặt tên kiểu kỳ quặc như: “Thiên nga ngậm nguyệt quế” hay “Ngư ông thả cần đợi chép” làm cho người ăn có vào nhà hàng rồi mà chẳng biết sẽ được ăn gia cầm hay hải sản, đành im lặng ngồi đợi xem sao. Ngược lại có những món ăn Việt Nam mang tên rất bình dị như cơm hến, canh chua gà lá giang, cá bóng kho tộ, khổ qua nhồi thịt, cá chiên xù nghe thật “dễ thương” mà chẳng ngỡ ngàng, ngược lại thích thú vì trúng vị, thèm muốn được ăn.
Cho nên, đặt tên cho một món ăn, tạo dáng cho một nguyên liệu thực phẩm, pha màu sắc khi trang trí bày đặt món ăn là một công nghệ tinh vi, bởi mỗi món ăn là mỗi tác phẩm nghệ thuật, là mỗi hiện tượng ẩm thực truyền thống được đưa ra chào hàng. Nếu người đầu bếp thích đặt ra những tên món ăn thật kỳ quặc và phết màu cho món quay như lợn, vịt có màu da đỏ chói, bóng loáng thì chỉ làm hư hại kỹ thuật quay nướng, làm người ăn lo sợ bị ngộ độc.
Cũng may mà các đầu bếp trong các khách sạn, nhà hàng chưa ai khởi xướng “luật” đặt tên cho những món ăn đặc sản của bếp mình dù là món cầu kỳ khó chế biến nên cá bỏ là vẫn chỉ là món cá bỏ lò mà chưa mấy ai thay tên đổi họ thành món “cá chép hóa long”.
Hiệp hội các đô thị Việt Nam Đi hội lần thứ nhất nhiệm kỳ 2001 – 2005.
Ngày 11/5/2001, tại thành phố Huế, Hiệp hội các đô thị Việt Nam, đã tổ chức Đại hội lần thứ nhất nhiệm kỳ 2001 – 2005. Đại diện bộ xây dựng, Ban tổ chức cán bộ Chính phủ, Hội xây dựng Việt Nam và 48 thành viên
Trần Đình Hà – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 20 (185) 2001

Vàm Hồ – khu du lịch mới của Bến Tre

Cách thị xã Bến Tre khoảng 35km đường bộ, và mất 45 phút đường thủy bằng phương tiện ghe – tàu, khu du lịch sinh thái Vàm Hồ thuộc địa phận huyện Ba Tri hiện được xem là một trong những điểm du lịch lý tưởng và hấp dẫn nhất của Du lịch Bến Tre. Ông Năm Bằng, Giám đốc Công ty Du lịch Bến Tre cho biết, ngoài việc bán sản phẩm và phục vụ du khách thông qua hệ thống nhà hàng, nhà nghỉ, và các dịch vụ vui chơi giải trí như ca nhạc tài tử Nam Bộ, cắm trại, du thuyền bóng chuyền, cầu lông… Khu du lịch sinh thái Vàm Hồ còn có nhiệm vụ giữ gìn văn hóa lịch sử truyền thống, bảo vệ môi trường sinh thái và động vật quý hiếm, đồng thời có trách nhiệm quảng bá cho du khách trên mọi miền đất nước hiểu biết thêm về đất nước con người Việt Nam nói chung và Bến Tre nói riêng.
Theo ông, khu du lịch sinh thái Vàm Hồ trước đây vốn là cánh rừng nguyên sinh, thuộc hệ rừng ngập mặn, nên phần lớn hệ sinh vật mang nét đặc thù của vùng đồng bằng châu thổ như rừng nước, lau sậy, dương xỉ, rắn, rùa, tôm cá… Đặc biệt là lớp lông vũ, với hàng trăm loại chim, cò sinh sống và coi nơi đây như một tiểu vương quốc riêng của chúng. Mặt khác, khu du lịch sinh thái Vàm Hồ còn là nơi in đậm những chứng tích của thời chống Mỹ. Vì vậy, đến với khu du lịch sinh thái Vàm Hồ, du khách không những được tận hưởng bầu không khí trong lành, thuần khiết của thiên nhiên mà còn có dịp hiểu thêm về truyền thống hào hùng của một vùng đất kiên cường.
Liệu các danh thủ “nhí” có thành tài?
Vòng chung kết giải Bóng đá thiếu niên-Cúp Pepsi 2001 vừa kết thúc sau 31 trận đấu sôi nổi, hào hứng. Việc hai đội láng giềng là Tuyên Quang và Phú Thọ gặp nhau trong trận chung kết đã khẳng định thêm tính bất ngờ của giải. Trong những nỗ lực tranh ngôi vô địch, họ đã cống hiến cho giới hâm mộ mọi lứa tuổi một trận đấu đỉnh cao trên mọi phương diện.
Dẫu không thiếu những lời cảnh báo từ phía Ban tổ chức và giới hâm mộ về khả năng “mầm bệnh” tiêu cực, gian lận sẽ lây nhiễm sang sân chơi của “lũ trẻ” vốn rất ngây thơ, trong trắng… Nhưng rốt cuộc, cho tới khi cúp vô địch đã có chủ thì “vạn sự như ý”, dư luận đánh giá giải lần này thành công nhất qua 6 lần tổ chức. Cùng với các giải thưởng, Ban tổ chức đã bình chọn đội hình tiêu biểu của giải gồm 14 cầu thủ xuất sắc trên các vị trí. Họ là những hạt nhân tạo ra phong cách chơi đầy ngẫu hứng ở nhiều trận đấu. Xem các em đá bóng, khán giả bậc cha chú cứ tấm tắc khen, khi là cú đột phá nhanh như chớp của “sát thủ” vua phá lưới Trần Văn Long (số 10 đội Tuyên Quang), hay những quả cắt bóng và cầm trịch trận đấu chững chạc như người lớn của Lê Việt Dũng (số 5 đội Phú Thọ)… Sớm có trình độ kỹ thuật và khả năng tư duy, cùng với tinh thần thi đấu tận tụy, trung thực… chẳng ai dám nghi ngờ một tương lai tươi sáng của bóng đá Việt Nam.
Nhưng… chia tay với giải, dù là niềm vui hay nỗi buồn rồi cũng sẽ qua nhanh, bởi trước mắt các em là năm học mới đầy gian lao vất vả. Những cầu thủ từng làm say đắm hàng vạn khán giả trên sân, nay lại trở về với góc sân trường. Tìm đâu ra cái chốn tập tành tử tế, để mà mong có ngày sinh tử với trái bóng tròn… Tình trạng chăm lo và đào tạo bóng đá trẻ hiện nay đúng như ông Nguyễn Đăng Doanh, trưởng đoàn bóng đá thiếu niên Phú Thọ (đội vô địch) đã bộc bạch: “Chúng tôi làm bóng đá theo kiểu mùa vụ, được chừng nào biết chừng ấy”. Như thế, liệu các danh thủ “nhí” mai sau có thành tài?.
Ông Bang Hojer
(Quốc tịch Anh, 52 tuổi)
Xin chào ông! Có lẽ đây là lần đầu tiên ông đến Việt Nam?
Vâng, tôi và gia đình thường xuyên đi nghỉ hè ở các nước Đông Nam Á. Hè năm nay, chúng tôi quyết định đến Việt Nam trong thời gian nửa tháng để thăm quan những di tích lịch sử văn hóa tại Hà Nội, Huế, Đà Nẵng, thành phố Hồ Chí Minh; nghỉ mát tại một vài bãi biển ở miền Trung và Nam Việt Nam. Bãi biển Mỹ Khê ở Đà Nẵng làm tôi rất thích thú.
Ông có hài lòng về chất lượng dịch vụ du lịch ở Việt Nam không?
Những người phục vụ làm việc rất nhiệt tình. Nhưng chúng tôi không thích chế độ 2 giá (một khung giá cho người Việt Nam và một khung giá cao hơn cho người nước ngoài). Tôi nghĩ rằng, hầu hết các du khách không có vấn đề gì về tài chính khi phải trả giá cao hơn, nhưng vấn đề hai giá làm họ cảm thấy khó chịu vì bị phân biệt đối xử. Theo tôi, để hấp dẫn du khách, nếu chỉ có phong cảnh thiên nhiên, bãi biển đẹp, khách sạn tiện nghi… thì chưa đủ mà điều quan trọng là khi đến đây, chúng tôi cảm thấy mình được hoan nghênh.
Xin cảm ơn những góp ý của ông và xin hẹn gặp lại!
Đông Anh – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 30(195)2001

Xây dựng trái phép ở chùa Thái Lạc tồn tại đến bao giờ?

Chùa Thái Lạc là ngôi chùa cổ tọa lạc tại xã Lạc Hồng, huyện Văn Lâm, Hưng Yên. Chùa được xây dựng vào thời Trần (1225 – 1400) theo cấu trúc “nội công, ngoại quốc”. Bên cạnh việc thờ Phật, chùa thờ bà Pháp Vân, một trong tứ Pháp (Pháp Vân, Pháp Vũ, Pháp Lôi, Pháp Điện), nên chùa còn có tên là chùa Pháp Vân. Chùa Thái Lạc được xây dựng từ lâu và đã qua nhiều lần trùng tu nhưng vẫn giữ nguyên một tổng thể thống nhất giữa kết cấu kiến trúc và phong cách trang trí. Tiền đường và Thượng điện được trang trí cầu kỳ, tính thẩm mỹ cao. Các bức cống vì kèo và các cột đấu có nhiều mảng chạm khắc lớn với nhiều đường nét hoa văn tinh tế. Đề tài chủ yếu là các cảnh đàn hát, dâng hoa của các tiên nữ, các hình rồng cuốn lượn, chầu ngọc vờn hoa và các hình phỗng đang uốn mình đội đài sen theo phong cách nghệ thuật thời Trần. Trong chùa hiện đang lưu giữ nhiều hiện vật có giá trị về lịch sử và văn hóa như: tượng Pháp Lôi, ba ngai thờ bằng đá được chạm khắc hình rồng và hoa lá. Đặc biệt, thượng điện chùa hiện còn giữ được bộ vì có kết cấu kiểu “giá chiêng” bằng gỗ từ khi khởi dựng chùa. Để bảo vệ những giá trị về lịch sử và văn hóa nghệ thuật này, năm 1964, Bộ Văn hóa đã ra quyết định công nhận chùa Thái Lạc là di tích lịch sử văn hóa cấp quốc gia.
Tuy nhiên, đến tham quan chùa Thái Lạc hôm nay, du khách không khỏi thở dài trăn trở khi cảnh quan ngôi chùa bị xâm hại nghiêm trọng bởi chính những người trong ban quản lý di tích. Một công trình kiến trúc mới vừa được hoàn thiện ngay phía sau nhà thờ Tổ, nằm trong khu vực cấm xây mới, làm cho bố cục “nội công ngoại quốc” của ngôi chùa được bao đời gìn giữ đã không còn nữa. Một dãy nhà khách gồm 7 gian có chiều dài 19,2 mét và chiều rộng 6,3 mét, 3 gian giữa thông nhau với chiều dài 7,75 mét và có hậu cung sâu 1,75 mét. Bốn gian hai đầu dãy nhà, mỗi gian có diện tích khoảng 16 m2, được ngăn thành từng gian riêng biệt, có công trình vệ sinh khép kín và đầy đủ sa lông, giường ngủ. Sau khi được tận mắt “chiêm ngưỡng công trình chào đón thiên niên kỷ mới”, chúng tôi có cuộc tiếp xúc với lãnh đạo Sở Văn hóa Thông tin tỉnh Hưng Yên để tìm hiểu rõ hơn về sự việc này.
Ngày 27/7/2000, trụ trì chùa Thái Lạc là nhà sư Thích Quảng Hòa gửi Sở Văn hóa – Thông tin tỉnh Hưng Yên đơn xin xây dựng nhà khách 5 gian trong khuôn viên chùa (mặc dù chùa đã có dãy nhà ngang 5 gian làm nhà khách). Vì đơn xin xây dựng không gửi kèm bản vẽ thiết kế cũng như vị trí cụ thể nên Sở Văn Hóa – Thông tin tỉnh Hưng Yên chưa có ý kiến trả lời. Trong khi đó, nhà chùa đã cho khởi công xây dựng công trình. Trước việc vi phạm này, ngày 29/9/2000, đoàn thanh tra và Ban quản lý di tích của Sở Văn hóa – Thông tin tỉnh Hưng Yên do ông Hoàng Long Nhân làm trưởng đoàn đã làm việc với chính quyền địa phương, lập biên bản đình chỉ thi công và yêu cầu tháo dỡ công trình trong 7 ngày. Nhưng việc tháo dỡ đã không được thực hiện. Ngày 05/10/2000, Sở Văn hóa Thông tin có thông báo số 265 tới Ủy ban nhân dân huyện Văn Lâm, phòng Văn hóa Thông tin và Ủy ban nhân dân xã Lạc Hồng – đơn vị quản lý nhà nước trực tiếp đối với di tích chùa Thái Lạc, yêu cầu giải quyết dứt điểm. Các đơn vị này lại ra quyết định gửi ông Thích Quảng Hòa – sư trụ trì chùa Thái Lạc, yêu cầu tháo dỡ công trình. Thế nhưng việc xây dựng trái phép vẫn được tiến hành. Giám đốc Sở Văn hóa Thông tin tiếp tục gửi công văn số 034, ngày 16/11/2000 đến Chủ tịch Ủy ban nhân dân huyện Văn Lâm yêu cầu giải quyết vụ việc. Song Ủy ban nhân dân huyện Văn Lâm không có biện pháp giải quyết cụ thể nên việc xây dựng trái phép đã diễn ra khẩn trương hơn. Sở Văn hóa Thông tin đã báo cáo Ủy ban nhân dân tỉnh Hưng Yên, đề nghị giải quyết và Ủy ban nhân dân tỉnh đã có công văn số 09/CV-UB yêu cầu Ủy ban nhân dân huyện Văn Lâm báo cáo tình hình. Ngày 18/01/2001, Ủy ban nhân dân huyện đã báo cáo với Ủy ban nhân dân tỉnh Hưng Yên và Sở Văn hóa Thông tin rằng việc xây dựng trái phép ở chùa Thái Lạc đang hoàn thiện và còn đề nghị tỉnh cho ý kiến. Như vậy, trong thời gian công văn, báo cáo được gửi đi, gửi lại thì việc xây nhà khách trái phép đã kịp hoàn thành. Hơn nữa, đơn xin phép Sở Văn hóa Thông tin tỉnh Hưng Yên của nhà sư Thích Quang Hòa chỉ xin phép xây nhà khách nhưng hiện 3 gian giữa lại để thờ.
Việc xây dựng trái phép trong khuôn viên chùa Thái Lạc là việc vi phạm nghiêm trọng điều 18, chương III, Pháp lệnh bảo vệ và sử dụng di tích lịch sử văn hóa và danh lam thắng cảnh. Mong rằng, Ủy ban nhân dân tỉnh Hưng Yên sớm có biện pháp tích cực để trả lại cảnh quan ngôi chùa và xử lý nghiêm những người có liên quan đến việc cố ý xây dựng trái phép tại ngôi chùa này. Từ thực tế vi phạm ở di tích chùa Thái Lạc, ngành Văn hóa Thông tin cần phối hợp với chính quyền địa phương ở những nơi có di tích nói chung để có kế hoạch bảo tồn, tôn tạo các di tích và thường xuyên tuyên truyền những quy định của Nhà nước về công tác bảo vệ di tích, nâng cao nhận thức bảo vệ di tích lịch sử văn hóa cho các cấp chính quyền cũng như nhân dân địa phương.
Thy Vũ – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 29(181)2001

“Giai điệu thời gian” – món quà cho công chúng yêu nhạc thủ đô

Đằm thắm, sâu lắng nhưng không kém phần sôi động, đêm nhạc mang tựa đề “Trịnh Công Sơn, không chỉ là người hát rong – Sandra, cô gái nhỏ” mở màn cho sêri chương trình ca nhạc giới thiệu tác giả, tác phẩm “Giai điệu thời gian” do đạo diễn Triệu Quang Dũng dàn dựng đã thực sự thành công.
Trong cái kh, ông gian ấm cúng của HaNoi Fashion Café, một phòng trà có tiếng của Hà Nội, sự kết hợp hài hòa giữa hai phong cách nhạc một Á, một u, một Trịnh Công Sơn đằm thắm, lãng du và một Sandra nhí nhảnh, nồng nàn đã gợi cho người nghe những xúc cảm vừa mới mẻ, vừa sâu lắng. Với sự thể hiện của hai ca sĩ trẻ Lô Thủy và Bích Vân, “Giai điệu thời gian 1” quả là rất dịu ngọt bởi tháng năm không phải là vật cản tuổi tác cho những tâm hồn sống trong tình yêu. Với Trịnh Công Sơn, người nhạc sĩ lãng mạng ôm đàn ca hát khắp đó đây như một người tình chung thủy của nhiều thế hệ, đạo diễn Triệu Quang Dũng đã làm sống động trong lòng người nghe mảng ca khúc giàu ân tình với quê hương đất nước, đó là những ca khúc phản chiến để khẳng định một điều “Trịnh Công Sơn, không chỉ là người hát rong”. Còn với cô ca sĩ tóc vàng người Đức – Sandra, người ta lại muốn nhắc đến chất hồn nhiên, trong trẻo đầy thi vị trong giọng hát nồng nàn tình ái của cô với những ca khúc đã từng lay động giới trẻ một thời.
Không phải bằng những giọng ca đã từng nổi tiếng với nhạc Trịnh, người được đạo diễn Triệu Quang Dũng lựa chọn để thể hiện các ca khúc của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn là một gương mặt rất mới – Lô Thủy, sinh viên năm thứ nhất, khoa Thanh nhạc, Nhạc viện Hà Nội. Nhìn mái tóc dài thướt tha, khuôn mặt khả ái và nghe Lô Thủy hát nhạc Trịnh, nhiều người chợt nhớ tới giọng hát “liêu trai” của ca sĩ Khánh Ly ngày trước. Thủy nói “ngẫu nhiên mà giọng hát của em có nét giống Khánh Ly”. Đó là sự ngẫu nhiên may mắn cho Thủy khi bắt nhịp với nhạc Trịnh. Song đó cũng là sự ngẫu nhiên đầy lo âu trước thói quen so sánh của người thưởng thức và thách thức đối với Thủy là chinh phục được những nồng nàn, đam mê mà người nghe từng thỏa mãn trước đó. Và, cũng tương tự như vậy với Bích Vân khi cô bước vào thế giới âm nhạc của nữ hoàng Sandra.
Đạo diễn Triệu Quang Dũng cho biết: “Nét riêng của Giai điệu thời gian là mô hình Á – u và mục tiêu của chương trình giới thiệu tác giả, tác phẩm này là nhằm làm sống lại những kỷ niệm âm nhạc một thời trong lòng mỗi khán giả thủ đô. Đồng thời tạo ra một “sân chơi” để phát triển các giọng ca trẻ”. Xuyên suốt mục tiêu đó, sau Giai điệu thời gian I, Giai điệu thời gian II, III… sẽ được thực hiện thường xuyên hàng tháng tại HaNoi Fashion Cafe với Hồng Nhung, Thu Hà (Ban nhạc Mùa xuân), Minh Quân trong các sáng tác của Thanh Tùng, Bảo Chấn, Trần Tiến – Rickly Martin và Trọng Tấn, Bảo Lan trong sáng tác của nhạc sĩ An Thuyên – Celion Dion… Dẫu chỉ mới ra mắt tập đầu, nhưng Giai điệu thời gian đã thu hút được một lượng khán giả khá đông và đã để lại những ấn tượng sâu sắc trong lòng người nghe. Không chỉ dừng lại là một “sân chơi” cho các ca sĩ trẻ, Giai điệu thời gian thực sự là một món quà âm nhạc đem lại những giây phút thư giãn, thoải mái cho công chúng yêu nhạc thủ đô.
Một số ý kiến về hợp tác trong công tác đào tạo đại học về du lịch ở Hà Nội
Một trong những yếu tố góp phần tăng cường năng lực cho sinh viên là kiến thức và kỹ năng thực tế. Đây đã từng là vấn đề nan giải cho các trường. Nhiều khoa du lịch rất khó khăn khi gửi sinh viên đến thực tập tại doanh nghiệp. Hầu hết các doanh nghiệp đều ngại nhận sinh viên thực tập vì ảnh hưởng đến công việc kinh doanh của mình. Đã từng có những ý kiến đề nghị Tổng cục Du lịch bắt buộc các doanh nghiệp nhận sinh viên thực tập, coi đây như là nghĩa vụ của họ. Song có lẽ nên nhìn nhận một cách khác. Hãy tiếp cận từ những lợi ích mà các bên tham gia cộng tác có được. Trong vấn đề này có 3 bên tham gia: nhà trường (cụ thể là khoa du lịch), doanh nghiệp (đủ mọi thành phần kinh tế) và sinh viên (những nhà du lịch tương lai).
Trước hết là lợi ích của các khoa du lịch. Cái lợi lớn nhất là việc thực tập, thực tế góp phần nâng cao năng lực, trình độ sinh viên, tức cũng là nâng cao uy tín đào tạo của khoa. Do vậy, khoa nên chịu trách nhiệm về nhân sự gửi đi trước cơ sở thực tập (thay mặt sinh viên bồi thường những thiệt hại do sinh viên khoa mình cử đến gây ra cho doanh nghiệp, đảm bảo ràng buộc sinh viên v.v…)
Doanh nghiệp nhận sinh viên được lợi ích gì?
Trước hết đó là nguồn lao động ích tốn kém, có thể khai thác tăng nguồn thu cho cơ quan. Do là những sinh viên du lịch nên họ rất nhiệt tình với công việc chuyên môn, mặt khác họ am hiểu chuyên môn một cách bài bản nên họ nhanh chóng hiểu được yêu cầu chuyên môn. Chỉ bảo sơ qua về kỹ năng là có thể khá yên tâm với kết quả công việc. Một điều lợi nữa mà doanh nghiệp có được khi nhận sinh viên du lịch thực tập là doanh nghiệp có đủ thời gian để lựa chọn nhân viên thực sự vừa có năng lực, vừa có những đức tính phù hợp với yêu cầu của cơ quan. Rõ ràng, đây là một cuộc phỏng vấn tuyển nhân viên chính xác hơn hẳn các cuộc thi tuyển vừa tốn thời gian, tiền bạc mà khó có được nhân viên vừa ý.
Nguyễn Hồng – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 28(181)2001

Sông Cầu Phú Yên

Ai ra xứ Huế
Nhớ ghé Sông Cầu
Mua cau mua trầu
Mua bánh su sê
Bánh su sê làm bằng khai hạ
Dừa sông cầu. củi lửa sông Mao
Những câu thơ của nhà thơ Kiên Giang như mời gọi các bạn, dù bôn ba xuôi ngược Bắc Nam, cũng nên bỏ chút ít thời gian dừng chân ghé lại Sông Cầu – Phú Yên, xứ dừa nhỏ bé đầy thơ mộng, nằm ẩn mình dưới rừng dừa bạc ngàn, mặt trong ra Vinh Xuân Đài mênh mông sông nước.
Chính nờ có Vịnh Xuân Đài mà bờ biển Sông Cầu trông rất ngọn mục vừa mát mẻ , vừa kín đáo. Năm 1888, Pháp cho dời tỉnh lỵ Phú Yên từ An Thổ (Tuy An) về Sông Cầu biến miền dừa xanh mướt, cát trắng này thành một thị trấn sầm uất. Trong thế giới chiến tranh thứ 2, Nhật dùng nơi này để làm chỗ ẩn tránh các cuộc oanh kích của phi cơ Đồng Minh. Một chiến hạm Nhật bị đắm nắm nhấp nhô trong Vịnh Xuân Đài.
Mấy mươi năm trôi qua, Sông Cầu đã thay da đổi thịt, phố thị khang trang, xóm làng trù mật.
Đến thăm Sông Cầu trong cái nắng oai bức, chắc chắn thế nào bạn cũng được các cô gái xứ dừa duyên dáng bên cạnh những đống dừa tươi cao nghệu, xế bên vệ đường đon đả mời gọi với giọng trong trẻo ngọt ngào. Chỉ chờ bạn gật đầu, tức thì cô nàng sẽ nhanh tay cầm con dao bầu xoay tròn một cái, núm sọ dừa hiện ra. Cô gái lẹ làng ấn mũi dao bén nhọn, miếng cùi dừa trắng tinh bật ra. Bạn sẽ đỡ lấy trái dừa từ tay cô gái rồi ngửa cổ uống một hơi dài. Nước dừa ở đây ngọt lạ lùng, khiến bạn dẫu có mệt mỏi, cũng tươi tỉnh lại ngay. Trái dừa mà bạn uống đây được trồng bên kia bán đảo Xuân Thịnh, chung quanh nước biển mặn chat, thế mà dừa cho nước ngọt lạ lùng.
Dừa ở Sông Cầu nhiều lắm, chỉ thua có ở Tam Quan Bình Định mà thôi! Dừa mọc theo quốc lộ. Dọc theo che kín cả ruộng vườn. Dừa mọc không chừa khe đá, sườn non. Dừa lấn ra biển Đông xõa tóc nô đùa với bóng nước.
Dừa ở đây phong phú dường ấy cho nên người ta đã dùng quả dừa để chế biến ra biết bao món ăn thơm ngon, mà lại rẻ tiền. Nào bánh su sê, bánh tráng nước dừa, xôi dừa, mứt dừa, cháo nước dừa, bánh ít nhân dừa, chè nước dừa, gà hầm nước dừa….
Buổi sáng, để cho nhẹ dạ, chỉ cần lót dạ một tô nước dừa cũng đủ khỏe. Cháo nấu bằng gạo trắng thơm và nước dừa tươi, lại thêm một chút nước cốt dừa khô và dừa tươi nạo nhỏ, tạo thành một mùi vị rất đặc biệt.
Nếu các bạn muốn hưởng thức các đặc sản biển ở đây, tôi tin rằng, tuy không phải cao lâu, tửu quán, không có những món ăn Tàu, món ăn Tây, nhưng những hải sản vừa đánh bắt được từ vịnh Xuân Đài sẽ là những món ăn hợp khẩu vị của các bạn. Tôm hùm, tôm sú, ghẹ, cua, sò, cá mú… bạn muốn luộc hay nướng tùy ý. Ngon nhất phải kể đến cá kình giò, một loại cá vừa ăn ngon, vừa bổ, ăn nhiều mát khỏe, ngủ thoải mái. Sò huyết ở đây tuy hơi nhỏ con hơn sò huyết Thủy Triều, Ô Loan nhưng ruột béo vô cùng. Sò đem muối chua, trộn bới riềng ngon tuyệt. Nếu đem trộn với bắp chuối, rau thơm và đậu phộng rang để làm món gỏi sẽ được một món nhậu ngon tuyệt. Cò ngao bọp đem xào, nướng để làm món nhắm hay đem làm mắn ngao cũng mặn mà chẳng kém.
Mời các bạn rời thị trấn để di thăm chùa Xuân Long, nằm trên sườn núi, bên trong có tượng Phật 18 tay. Từ sân chùa trông xuống dòng Tam Giang Sông Cầu trong như một dải lụa bạch, còn đập đá vãi giống như hàng triệu viên kim cương lấp lánh dưới ánh mặt trời. Về hướng Bắc là đến Túy Phong, một miền thùy dương cát trắng, có vạch đá dựng kỳ lạ và bãi tắm hết sức lý tưởng, muôn tiếng phi lao thì thầm với gió. Về hướng Nam bạn sẽ đến gành đỏ, ở đó có hạng “Lạnh Lùng” và giếng nước Mặn sâu tưởng chừng không đáy. Gành Đỏ có 4 loại bốn màu xanh vàng, đen, đỏ… lốm đốm trên mai thật lạ lùng và đẹp mắt.
Sông Cầu xứ dừa dễ thương, dễ nhớ ! Sông Cầu có biết bao chuyện đáng nói và có lắm chuyện đáng yêu. Bởi vậy, người ta thường bảo:
Sông Cầu đất thấp cao nền
Ai đi đến đó cũng quên cửa nhà.
Nguyễn Nhân Thống – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 26 (191) 2001